Tôi chỉ muốn hỏi bạn một câu là: "Nếu vấp ngã để rồi trưởng thành hơn, bạn có muốn mình vấp ngã hay không?"

Có hay không sự mạnh mẽ ta đã đánh rơi, khi bị quá khứ đau buồn kia vùi lấp? Và hàng trăm nghìn lần ước mình mạnh mẽ, giá như... Cố chấp, khắc khoải một chuyện nào đó trong dĩ vãng cũng chẳng thể nào tìm lại, cũng chẳng thể khiến mọi chuyện tốt đẹp hơn. Sao không nhẹ nhàng buông bỏ, mỉm cười bước tiếp. Dứt khoát rũ bỏ quá khứ đau đớn chính là hành trình "lột xác" hoàn hảo nhất để chúng ta trưởng thành. Đó là thách thức, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta trở thành người chúng ta muốn, trở thành người hạnh phúc với những sự lựa chọn thông minh.

Hôm nay là hiện tại, ngày mai là tương lai, quá khứ của chúng ta chỉ là ngày hôm qua đã rất xa, không thể nào làm lại. Đó có thể là hạnh phúc, có thể là nỗi đau, có thể là niềm vui, cũng có thể là nỗi buồn kéo dài hết ngày này qua tháng khác.

Ai trong số chúng ta cũng không thể được lựa chọn lại quyết định của ngày hôm đó, cũng không thể lựa chọn việc yêu thương, gắn bó bên ai và rồi bị tổn thươngsâu sắc bởi một người nào đó. Vì tình yêu, không phải là sự lựa chọn những gì tốt hơn, mà là lựa chọn những gì phù hợp nhất. Ngày hôm nay của chúng ta, chính là quá khứ của ngày mai, quyết định ngày hôm nay, chính là lựa chọn mà đến ngày mai, có muốn thay đổi cũng không thể nào được nữa.

Chúng ta đã nguyện ý ở bên một người, và rồi tổn thương cũng không bao giờ hối hận. Bởi khi yêu ai đó là ta đã cho họ quyền làm tổn thương trái tim ta. Nếu có đau đớn, nhất định chúng ta cũng tự mình chịu đựng, không oán trách, chẳng thở than. Tình yêu khiến những người bình thường cũng trở lên cao thượng. Chỉ cần người mình yêu thương được hạnh phúc, dù bản thân đau đớn ra sao cũng chấp nhận, kể cả việc bắt buộc phải buông tay.

Tinh yeu khong phai la lua chon nhung gi tot nhat, ma la lua chon nhung gi phu hop nhat - Anh 1

Ai yêu thật lòng rồi, chia tay mà không buồn, không quyến luyến, nhớ nhung. Có người dùng men rượu, phủ lên nỗi buồn một lớp vỏ mỏng manh, để rồi bật khóc, vỡ òa cảm xúc khi tỉnh dậy. Có người gắng gượng, mạnh mẽ như không có chuyện gì xảy ra. Có người vùi đầu vào công việc, học tập và những mối quan tâm khác. Cũng có người dần thay đổi bản thân, cả tích cực, lẫn tiêu cực.

Nhưng có một sự thật là, chia tay rồi, ai cũng thấy bản thân có một khoảng trống chẳng thể nào lấp đầy. Khoảng trống đôi khi rộng tới mức, cả thế giới còn lại cũng không bao giờ bù đắp được. Sau chia tay, người chúng ta từng yêu sẽ chỉ còn là quá khứ, những yêu thương, quan tâm, nhớ nhung, lo lắng cũng trở thành quá khứ. Vẫn con người ấy, vẫn góc phố ấy, vẫn là tiếng nói cười ấy, nhưng họ đã chẳng còn là của chúng ta nữa rồi. Quá khứ ấy là thứ có thể nhớ về, nhưng không nên chạm vào một lần nào nữa, chỉ nên giữ lại như những hồi ức đẹp đẽ nhất, thứ hành trang cần thiết trong cuộc đời mình, để dũng cảm mà bước tiếp, mạnh mẽ mà trưởng thành.

Chúng ta có thể mạnh mẽ mà rũ bỏ quá khứ, dứt khoát quên đi một người, mở lòng ra đón nhận một hạnh phúc khác, xứng đáng hơn không? Bản thân chúng ta có luyến tiếc thành phố mà người ta đang sống, sợ hãi phải rời xa nơi đây, khi nghĩ rằng sẽ tình cờ gặp lại người ta trên phố cũ, tình cờ nhìn thấy họ những nơi quen hay không? Quá khứ đau buồn sẽ rời xa khi chúng ta học được cách quên đi nó, nói thì rất dễ, nhưng làm thì rất khó. Liệu chúng ta có làm được hay không?

Tinh yeu khong phai la lua chon nhung gi tot nhat, ma la lua chon nhung gi phu hop nhat - Anh 2

Thế nhưng thực tế là, tôi đã gặp không ít người, vì quá khứ mà hủy hoại bản thân, cuối cùng trở thành một con người hoàn toàn khác. Cậu bạn trong câu lạc bộ của tôi, từ hiền lành, ít nói, tốt tính, vui tươi, trở thành một người phủ lên mình mùi men nồng nặc, sớm tối đi bar, la cà tụ tập, cuối cùng bỏ học, lao thân theo chốn giang hồ, khuyên can mấy cũng không cách nào trở lại. Cậu ta là vì một người con gái phản bội, mà trở thành con người trước giờ chưa từng một lần nghĩ mình sẽ như thế. Đó là sức tàn phá ghê gớm của quá khứ, của tình yêu sai lầm, của những sự lựa chọn.

Nếu như ngày đó cậu không yêu cô ấy, mọi thứ cũng sẽ khác, nếu như ngày đó cô ấy không chia tay cậu, mọi thứ cũng sẽ khác. Và giá như sau chia tay, cậu mạnh mẽ rũ bỏ quá khứ thì mọi chuyện cũng sẽ khác. Bởi vì cậu cho rằng mình tổn thương, mình có quyền làm những gì trước đây mình chưa làm, chưa từng thử. Quá khứ không sai, thậm chí cô ấy có thể cũng không sai, mà cái sai lớn nhất có lẽ lại là ở cậu.

Tinh yeu khong phai la lua chon nhung gi tot nhat, ma la lua chon nhung gi phu hop nhat - Anh 3

Chặng đường hạnh phúc vốn rất dài và luôn dang rộng vòng tay đón tất cả chúng ta. Nhưng một vài người vì giữ khư khư những buồn đau trong quá khứ, đã khước từ nó. Vậy thì đừng bao giờ oán trách, bởi vì là điều gì đi chăng nữa, hãy cảm ơn quá khứ vì nó đã xuất hiện trong cuộc sống của bạn và khiến bạn mạnh mẽ và trưởng thành sau những thăng trầm, biến cố của cuộc đời.

Cố chấp, khắc khoải một chuyện nào đó trong dĩ vãng cũng chẳng thể nào tìm lại, cũng chẳng thể khiến mọi chuyện tốt đẹp hơn. Sao không nhẹ nhàng buông bỏ, mỉm cười bước tiếp. Dứt khoát rũ bỏ quá khứ đau đớn chính là hành trình "lột xác" hoàn hảo nhất để chúng ta trưởng thành. Đó là thách thức, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta trở thành người chúng ta muốn, trở thành người hạnh phúcvới những sự lựa chọn thông minh.

Mỗi một chuyện đã qua đi sẽ đều để lại cho ta những bài học quý giá. Thanh xuân của ai không có những sai lầm. Tôi chỉ muốn hỏi bạn một câu là: "Nếu vấp ngã để rồi trưởng thành hơn, bạn có muốn mình vấp ngã hay không?"

Guu/ sưu tầm