Cho tới giờ, sống mấy mươi năm cuộc đời, ai cũng tấm tắc khen cô ngoan. Nhưng hình như Đạt chẳng thèm quan tâm tới điều đó…

Gần đây Linh được giới thiệu cho một anh chàng rất khá - là con trai của bạn mẹ cô. Cô tuy dễ thương, con nhà gia giáo, công việc ổn định, hiền lành ngoan ngoãn – không gì là không tốt, nhưng đã 26 tuổi mà hiện tại vẫn cô đơn lẻ bóng. Vì thế mới dẫn tới phi vụ mai mối này.

Lần đầu gặp Đạt – tên anh chàng ấy, Linh đã có cảm tình. Đạt hơn cô 3 tuổi, khá chín chắn và từng trải, gia đình anh rất quy củ, nền nếp, bản thân anh cũng có năng lực - quả là một đối tượng kết hôn tốt. Khi 2 người trao đổi số điện thoại cho nhau, trái tim trong lồng ngực cô đã đập rộn rã. Hy vọng về một mối quan hệ tốt đẹp với Đạt bắt đầu nhen nhóm trong cô.

'Gai ngoan het thoi roi, bay gio la thoi hoang kim cua gai hu' - Anh 1

Ảnh minh họa

Nhưng thái độ của Đạt lại khiến Linh thất vọng. Anh nói mến cô, khen cô tốt nọ kia nhưng lại đối xử với cô có phần lạnh nhạt, đôi khi là vạch rõ ranh giới. Có lần, anh đã tâm sự, anh thực sự chưa muốn kết hôn, vì sự nghiệp còn đang dang dở. Chính vì thế, anh không muốn làm lỡ dở tuổi xuân của Linh, bởi cô là một cô gái tốt. Linh buồn, nhưng vì lời khen ngợi của anh dành cho mình, vì anh nói cũng mến cô, nên Linh tình nguyện đợi chờ.

Cũng may, cô đã có hậu thuẫn từ mẹ anh, thiết nghĩ việc khiến anh “cho chân vào rọ” có lẽ cũng không mấy khó khăn, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Mẹ Đạt rất quý Linh, lúc nào cũng khen cô ngoan ngoãn, hiểu biết, luôn bày tỏ mong ước có một cô con dâu như Linh. Đôi lúc cô thầm nghĩ, giá mà Đạt cũng nhiệt tình với cô được như mẹ anh thì tốt biết mấy.

Linh thường xuyên tới nhà Đạt chơi, bầu bạn với mẹ anh, muốn thông qua đó xích lại gần Đạt hơn, cũng là thể hiện những sở trường của mình cho anh thấy để anh nhận ra cô trong tương lai sẽ là một người vợ tuyệt vời. Nhưng Linh không thường xuyên gặp được Đạt. Anh hay ra ngoài vào thời gian rảnh, khiến đôi lúc cô hoang mang tự hỏi, hay anh có người con gái khác bên ngoài.

Và rồi cô đã có câu trả lời khi một lần tới chơi nhà anh, vô tình nghe được câu chuyện giữa Đạt và mẹ anh. “Ngoan nhưng con không yêu được, con biết phải làm sao hả mẹ?” - vừa vào tới cổng, Linh đã nghe tiếng Đạt khá to vang lên trong nhà. Có vẻ anh và mẹ đang tranh luận dang dở. “Cô ấy chỉ là hình mẫu lí tưởng của thời của mẹ thôi. Con biết mẹ quý Linh, con cũng không chê gì cô ấy cả, nhưng con không yêu, xin mẹ đừng ép buộc con nữa!” - Đạt tiếp tục phân trần với mẹ. Hóa ra mẹ con anh đang nói về cô.

Tiếp đó cô nghe thấy Đạt nói rằng anh đã đem lòng yêu người con gái khác. Cô ấy thú vị và đáng yêu nhường nào. Cô ấy khiến anh khi ở cạnh thì luôn vui vẻ, hào hứng, khi xa cách thì nhớ nhung cháy bỏng ra sao. Còn cô, Đạt nói cô nhàm chán, tẻ ngắt, ở bên cạnh cô thấy thời gian trôi đi chậm chạp, đôi khi còn thấy ngột ngạt, nặng nề và bí bách.

'Gai ngoan het thoi roi, bay gio la thoi hoang kim cua gai hu' - Anh 2

Ảnh minh họa

“Nhưng con bé đó hư lắm, yêu đương mấy người rồi con biết không? Nó còn hay đi du lịch bụi gì đó với lũ bạn nữa. Rồi thì tiệc tùng này nọ. Thôi thì đủ cả. Mẹ không thích đứa con dâu như vậy chút nào!” - mẹ anh lên tiếng cắt ngang lời anh.

“Mẹ nói cô ấy là gái hư nhưng cô ấy đâu có làm điều gì trái luân thường đạo lí, đâu có sống thiếu lòng tự trọng hả mẹ? Ai chẳng có quyền được yêu đương và chọn lựa người thích hợp lấy làm bạn đời. Mỗi người đều có sở thích lúc rảnh rỗi khác nhau. Hư như cô ấy, con vẫn yêu, còn hơn ngoan như Linh, con thật sự không thể ‘tiêu hóa’ nổi! Gái ngoan hết thời rồi mẹ ạ!” - Đạt dõng dạc nói lên quan điểm của mình. Từng từ từng chữ rơi vào tai Linh khiến tim cô như chết lặng.

Cho tới giờ, sống mấy mươi năm cuộc đời, ai cũng tấm tắc khen cô ngoan. Cô cũng luôn khép mình vào khuôn khổ để bản thân được công nhận là ngoan ngoãn. Khi những người bạn gái khác yêu đương hết người này người nọ, đi bar đi nhảy các kiểu thì cô luôn sáng đi làm tối về nhà, đôi khi ra ngoài với mấy cô bạn gái thân mà thôi. Đặc biệt là, cô vẫn còn trinh nguyên – đó là điều khiến cô tự hào nhất. Nhưng hình như Đạt chẳng thèm quan tâm tới điều đó.

Đạt công nhận cô ngoan, nhưng anh lại thấy khó chịu với cái sự ngoan đó của cô. Vậy ra, đối với anh, ngoan cũng là một cái tội ư? Và liệu có đúng như anh nói, gái ngoan hết thời rồi?

Theo Trí Thức Trẻ