Lâu nay, ai cũng đồng tình với quan niệm: Ở nhà thế nào không rõ nhưng xuất hiện nơi đám đông, cả 2 phải tương xứng nhau, ngay từ hình thức bề ngoài. Do đó, có người đã sử dụng “chiêu” nhằm làm xấu mặt “nửa kia”.

“Anh ơi là anh, làm ơn thay ngay bộ quần áo này đi. Anh muốn bôi xấu mặt em đấy à?”. Cô vợ giận dỗi la toáng lên khi thấy ông chồng từ trong nhà bước ra sân. Hổm rày họ giận nhau, chẳng ai chịu “xuống nước” làm lành. Nhưng hôm nay phải tạm thời “đình chiến”. Chẳng lẽ, đi dự dám cưới mà chồng luộm thuộm, vợ cầu kỳ? Thiên hạ cười cho. Dù không thích cũng phải chung xe, chồng đâu vợ đó. Tuy nhiên, vì còn ấm ức, bực bội nên chồng mới thể hiện thái độ “bất hợp tác” bằng cách mặc chẳng ra làm sao! Việc làm này cố tình, có chủ đích vì dù gì đi thì nữa, người ta cũng xì xào, chê trách.

Câu chuyện đi ăn đám cưới vừa kể trên là của Tiến, bạn tôi, vừa “bật mí”. Đại khái, đã có nhiều lần Tiến yêu cầu vợ đưa tiền mua cái iPad nhưng cô ứ chịu. Cô lấy cớ chồng suốt ngày làm việc ở công sở, về nhà chỉ chúi mũi vào tivi, đọc sách, vậy có cần thiết dùng máy tính bảng không? Trước lý lẽ ấy, Tiến đành “ngậm tăm” nhưng ức lắm. Do ức mà không cãi lại được nên lúc có dịp, Tiến liền “thể hiện thái độ” là vậy.

Chong co tinh luom thuom de lam xau mat vo - Anh 1

***

Ban đầu, khi nghe chuyện này, tôi cứ tưởng phản ứng đó trẻ con, chỉ cá biệt. Nhưng rồi, qua thăm dò nhiều người, thì không hẳn. Có anh chàng nọ những lúc “xông trận” thường bị vợ chê dở ẹc, vừa mới “ra quân” mà đã “giương cờ trắng đầu hàng”. Biết thân biết phận, anh ta lên một danh sách dài dằng dặc thức ăn, thức uống thuộc loại “thần dược” để mua về tẩm bổ.

Tất nhiên, vợ gật đầu cái rụp. Nhưng rồi, do công việc lu bu quá nên vợ lúc nhớ lúc quên, vì thế anh ta cáu. Cáu mà không dám nhắc nhở vợ nhiều lần, hóa ra tự thừa nhận mình thật sự “trên bảo dưới không nghe” à? Sức mấy!

Rồi dịp nọ, vợ chồng họ đi ăn đám cưới tại 1 nhà hàng sang trọng. Thực đơn có món tôm càng xanh xào hẹ, hàu sống… Vậy là anh chồng cứ tì tì cắm mặt mà ăn, chẳng thèm quan tâm đến mọi người cùng bàn. Cô vợ sượng trân, liên tục cấu nhéo ra dấu chồng chầm chậm lại, ăn gì mà cứ hùng hục. Phải chăng anh ta “đói ăn khát uống”? Hoàn toàn không, chỉ là một cách cố tình bày tỏ sự ấm ức đấy thôi. Lâu nay, “người ta” đã bảo mua những thứ giúp “sung” hơn mà vợ có quan tâm gì đâu! Vậy nay có dịp, ăn liền tù tì cho bõ tức là vậy.

Chong co tinh luom thuom de lam xau mat vo - Anh 2

(Ảnh minh họa)

***

Vợ chồng người bạn tôi là chủ một tiệm may quần áo khá nổi tiếng. Tay nghề của họ khiến không ít ca sĩ, nghệ sĩ, người mẫu, doanh nhân thành đạt… tin cậy tìm đến. Bản thân cô vợ ăn mặc thì trời ơi, “hết chỗ chê”. “Chuẩn” đến độ không có gì phải “chỉnh” nữa. Ngược lại, người chồng lại bê bối hết sức. Anh ta ăn mặc luộm thuộm, bèo nhèo như người đang làm thuê.

Nhìn thấy sự trái ngược ấy, mọi người kháo nhau chắc chắn vợ chồng họ không hạnh phúc, thậm chí đang ly thân (!?). Sở dĩ đoán già đoán non vì chẳng ai có thể lý giải vì sao lại có sự tréo ngoe đến thế? Trúng trật ra sao chưa biết nhưng tự dưng bạn bè của chồng thành ra chẳng có cảm tình gì với cô vợ. Họ chê cô ta không biết chăm sóc, làm “đẹp mặt” cho chồng! Ngược lại, bạn bè của cô vợ lại trách người chồng làm “xấu mặt” vợ!

Khi kể lại những chuyện này, có chuyên gia tâm lý cho rằng, sở dĩ người vợ/chồng làm thế, có thể vì bị lấn lướt, ăn hiếp quá. Chẳng biết “vùng lên” ra sao nên họ sử dụng cách đó ngụ ý nhắc nhở “nửa kia” phải thay đổi tâm tính.

Đôi khi, sự thay đổi tâm tình cũng có. Này nhá, trong nhà tôi, Thịnh là rể út, lâu nay do nể bạn nên không thể vắng mặt trong cuộc nhậu. Cô Hiền - em tôi - ngăn cản, khóc lên khóc xuống nhiều lần, tìm mọi cách “dạy chồng” nhưng Thịnh vẫn “ngựa quen đường cũ”. Đột nhiên, thời gian gần đây, ai nấy ngạc nhiên khi thấy Thịnh hoàn toàn thay đổi. Nhờ đâu? Thịnh kể: “Quái lắm anh. Hễ sau mỗi lần em vi phạm, vợ chồng đi chung đến nơi đông người thì mặt Hiền lại như… đưa đám. Không nói không rằng một câu. Bạn bè có hỏi han gì cũng chỉ ư hử rồi im bặt. Cứ “im thin thít như thịt nấu đông”. Hỏi anh, như vậy có “quê mặt” em không?”.

Lâu nay, ai cũng đồng tình với quan niệm: Ở nhà thế nào không rõ nhưng xuất hiện nơi đám đông, cả 2 phải tương xứng nhau, ngay từ hình thức bề ngoài. Do đó, có người đã sử dụng “chiêu” nhằm làm xấu mặt “nửa kia”. Vậy đó có phải “tuyệt chiêu” hay không? Tôi chẳng dám kết luận, chỉ muốn nói, một khi cố tình làm xấu mặt “nửa kia” thì ắt cũng có lúc chịu tác động ngược về phía mình. Vì lẽ đó, sự cân nhắc bao giờ cũng là điều phải nghĩ đến trước nhất.

Theo PNVN