Vợ chồng tôi kết hôn đến nay hơn 8 năm. Chúng tôi làm đám cưới chỉ sau khi tốt nghiệp đại học hơn 1 năm. Cưới xong vợ chồng tôi ở chung với gia đình anh.

Buon vi chong kem coi, toi so minh lac loi - Anh 1

Ảnh minh họa.

Trong khi tôi đã xin được việc làm tại một công ty nước ngoài thì anh cứ chật vật, nhờ cha xin việc hết cơ quan nhà nước này đến công ty khác nhưng chỉ được vài tháng thì anh nghỉ. Khi thì chê lương thấp, lúc lại bảo công việc chán không phù hợp trình độ của anh.

Sau đó, anh bảo muốn tự kinh doanh. Cha mẹ chồng tôi lại cho anh mấy trăm triệu để mở quán cà phê cóc ngay tại nhà mình.

Mới đầu mở quán anh cũng hăng hái lắm, đầu tư chăm sóc, tuyển, hướng dẫn nhân viên này nọ. Nhưng chỉ được ít lâu, anh hầu như giao khoán hết mọi việc cho các nhân viên, vẫn hàng ngày ngồi tại quán nhưng… chăm chỉ lướt web và chơi game online!

Suốt ngày chỉ thấy anh ôm laptop ngồi tại bàn, vừa chơi vừa chát với bạn chơi rồi thường xuyên rủ nhóm bạn chơi game tụ tập tại quán vừa chơi và chuyện trò rôm rả, có khi ngồi cả ngày. Không chỉ tốn tiền cà phê nước uống miễn phí đãi bạn và mọi việc của gia đình anh bắt đầu bỏ mặc.

Vợ chồng tôi có hai bé gái. Cha mẹ chồng tôi yêu thương cháu nội nên phụ giúp chúng tôi rất nhiều trong việc chăm sóc các bé bởi tôi thường đi làm về muộn, có khi tới nhà 6-7 giờ tối.

Chồng tôi phó mặc hết cho bà nội, chỉ làm mỗi việc là sáng sáng chở đứa lớn đến trường (cháu đang học lớp 2), còn buổi chiều thì ông nội sẽ đến đón về vì giờ đó chồng tôi còn bận… tiếp bạn game.

Đứa nhỏ thường do tôi đưa đến trường mầm non gần nhà thường đến chiều thì bà nội đi bộ đến đón về. Mẹ chồng tôi rất chiều con trai nên nhiều khi trời mưa hay bà mệt, thấy chồng tôi ngồi đó nhưng vẫn không nhờ đi đón.

Có hôm trời vừa tạnh mưa, hai bà cháu dắt nhau đi về mà đường trơn khiến cả bà lẫn cháu níu nhau ngã ra đường. May mà chiếc ôtô thắng lại kịp thời, nếu không thì không biết chuyện gì xảy ra…

Sau chuyện đó chồng tôi có vẻ hối hận, bớt "ngồi đồng" với bạn game để đưa đón con đi học, đút cho con ăn nhưng chỉ được ít hôm rồi đâu lại vào đấy.

Cũng vì chỉ buôn bán cầm chừng mà không đầu tư chăm sóc, quán cà phê của chồng tôi ngày càng ế. Chi phí sinh hoạt của cả gia đình hầu như chỉ do tôi gánh. Cha mẹ chồng cũng có lương hưu nhưng chỉ đủ cho ông bà tiêu vặt.

Áp lực tiền bạc khiến tôi căng thẳng hơn. Dù cha mẹ chồng hiểu chuyện và chia sẻ với tôi nhưng tôi vẫn thấy tủi thân lắm khi sống cạnh người chồng vô tâm như vậy.

Ở công ty tôi là người được đánh giá cao về năng lực, được giao làm trưởng nhóm của một dự án. Hàng ngày, cùng làm việc chung với các nam đồng nghiệp, chứng kiến họ cố gắng, chứng tỏ năng lực để được thăng tiến, kiếm tiền nhiều hơn mà tôi thấy tủi phận mình.

Dù tôi xa gần với chồng về việc đi tìm việc khác phù hợp với năng lực và trình độ của mình nhưng anh vẫn lơ đi.

Ở công ty, tôi thường làm việc, thảo luận với sếp của mình. Anh là người từng làm qua nhiều tập đoàn lớn nên rất rành về cách quản lý, phát triển sản phẩm mà bộ phận chúng tôi phụ trách.

Ngoài năng lực, tôi luôn siêng năng, cần mẫn (để giữ công việc có mức lương tốt lo cho gia đình), tôi được sếp chú ý và dành ưu ái.

Ban đầu, tôi chỉ nghĩ sếp tôn trọng năng lực của mình nhưng rồi tiếp xúc, làm việc với nhau hàng ngày, tôi cảm nhận anh đang dành tình cảm không bình thường cho mình, dù anh cũng đang có gia đình hạnh phúc.

Anh quan tâm nhiều đến tôi, để ý sắc mặt để biết ngày nào tôi mệt mỏi, buồn chán mà kịp thời chia sẻ, động viên khiến tôi rất xúc động. Tôi thầm so sánh anh với chồng mình và không khỏi ao ước người đàn ông của đời mình được tài giỏi như anh.

Tôi ý thức mình không thể làm chuyện trái đạo lý nhưng tôi sợ, nếu chồng tôi cứ mãi vô tâm, không có chí phấn đấu, chỉ muốn bản thân sống nhàn nhã mà đổ gánh nặng gia đình, kiếm tiền lên vai vợ thế này, tôi sợ mình sẽ không còn tình cảm với chồng nữa mà dành cho người khác…

Theo TuoitreOnline