(Eva tam chuyen) - Đi vệ sinh, mình đến cơ quan đi cho tiện. Vừa đỡ phải dọn nhà vệ sinh, vừa đỡ tốn nước giật bồn cầu. Tiết kiệm muôn năm!

Ngày … tháng … năm …: Nhận “trát” thu tiền nước. Giá nước tăng. Nản!

Từ nay trở đi mình sẽ dùng chai Lavie nửa lít để đong nước rửa mặt, đánh răng. Chắc chỉ cần lấy khăn mặt nhúng tí nước, kỳ cọ cái mặt cho kỹ là được. Còn đánh răng thì cho bớt thuốc đánh răng đi đỡ tốn nước súc miệng.

Đi vệ sinh, mình đến cơ quan đi cho tiện. Vừa đỡ phải dọn nhà vệ sinh, vừa đỡ tốn nước giật bồn cầu. Tiết kiệm muôn năm!

Ngày … tháng … năm …: Đi đổ xăng, thấy cây xăng giơ biển hết xăng. Mình biết một vài giờ nữa xăng sẽ tăng giá. Ở Việt Nam là thế. Giá xăng tăng ém nhẹm đến lúc sát nút mới thông báo là tăng giá. Không ai trở tay kịp.

Đổ được bình xăng thấy buồn bã đến ngơ ngẩn. Thôi, xăng tăng giá, biết bao nhiêu thứ lại tăng giá theo bình xăng.

Đổ được bình xăng thấy buồn bã đến ngơ ngẩn. Thôi, xăng tăng giá, biết bao nhiêu thứ lại tăng giá theo bình xăng. (ảnh minh họa)

Ngày … tháng … năm: Gọi đổi cái bình ga. Ga tăng đến độ … nổ cả bình.

Mình nghiệm ra: Giá xăng tăng, có nhiều xe máy nổ, chết nhiều người; giá ga cứ tăng cao thì có thêm nhiều vụ nổ ga thảm khốc. Tưởng như giá sắp tiêu diệt con người rồi!

Ngày … tháng … năm: Lướt web, thấy thông báo giá điện tăng.

Mới đầu mùa hè điện lực thông báo tăng giá …thì quả là thâm thúy quá. Mình nhớ đến vụ cắt điện mùa hè năm 2010 mà mấy bác điện lực ở Quỳnh Phụ - Thái Bình bị dân trói phơi nắng vì cắt điện vô tội vạ …

Chắc các bác điện lực sợ bị dân nóng mà trói cán bộ nên không cắt điện nhưng lại tăng giá. Số tiền tăng giá điện được dùng vào việc tuyên truyền người dân dùng ít điện thay vì nâng cấp hệ thống cung cấp điện.

Mình thấy “nóng” trong người. Điện nhà mình sắp chập. Mình lại lên cơ quan tá túc, có điều hòa, điện thắp thỏa mái, máy tính bật vô tư.

Ngày … tháng … năm …: Giá sữa tăng, giá bỉm tăng. Mình chẳng thể nào bảo con uống ít sữa hơn, tiết kiệm số lần đi vệ sinh hơn. Mình thấy bất lực quá! Nuôi con cao lớn đẫy đà để sau này giá cả sẽ “đè” nó còi cọc nhất có thể.

Ngày … tháng … năm …: Đi chợ mà như bị móc trộm ví. Choáng váng!

Ngày … tháng … năm …: Hôm nay không nhận được hung tin mà là tin mừng: Tăng lương.

Nhận xong tin mừng, mình thấy tinh thần mình như “thăng” thật. Cứ cười, cười không muốn dứt. Tăng lương tối thiểu 220.000 nghìn đồng. Mình rơi vào trạng thái mộng du!

Mơ mơ màng màng, mình thấy anh "Lương" và lao vào đối chất:

Nhận xong tin mừng, mình thấy tinh thần mình như “thăng” thật. Cứ cười, cười không muốn dứt. Tăng lương tối thiểu 220k. (ảnh minh họa)

- Xăng, ga sắp nổ; điện sắp chập; nước không đủ dập lửa. Lương đủng đỉnh nhích phát để đợi mọi thứ bùng nổ thật sao?

Lương: Không đến thì lại bảo không đến. Đến cho là tốt rồi còn kêu cái gì? Giá nó nhiều loại giá, lương chỉ có một loại nên người cảm thấy không tương xứng thôi. Lương cũng tăng tới hơn 20% chứ có ít gì đâu?

- 20% đó dùng để … giết người!

Lương: Đã bảo không có thì vẫn phải chịu. Giá tăng là lỗi của giá, không liên quan gì đến lương. Chuyện tính lương không liên quan gì đến giá. Ngày mai còn đầy thứ giá tăng nữa, lương không thể thích là tăng như giá được.

- Thế lương để người sống sao đây?

Lương:
Tập thiền, uống nước lã và hít khí trời là cách tốt nhất để yêu bản thân, yêu công việc và làm tốt công việc. Lương không nói chuyện được với giá đâu. Bọn nó “cao giá” lắm nên lương chịu. Chỉ có con người mới nói chuyện được với giá thôi. Sao cứ đổ lỗi cho lương thế?

- Ôi ! Thế tôi cõng giá hay lương cõng giá?

Vừa hét lên, tôi chợt tỉnh cơn mê… Lại bắt đầu một ngày mới với vật lộn cùng anh Lương, chị Giá…