Cha mẹ là chỗ dựa cho con, là nơi chúng tìm đến mỗi khi gặp khó khăn hay bị tổn thương. Vì thế, đừng quá nguyên tắc mà tạo ra khoảng cách.

Trước và sau khi sinh con, tôi đọc rất nhiều sách về nuôi dạy trẻ em rồi đặt ra cho mình nhiều nguyên tắc. Nguyên tắc đầu tiên là phải nghiêm khắc. Nguyên tắc thứ hai - kiên trì. Thứ ba - không được vượt giới hạn. Rồi thứ tư, thứ năm… Vì thế, trong những năm đầu tiên làm mẹ, tôi rất vất vả để đi theo đúng các nguyên tắc đó, và tôi có cảm giác như mình đang làm tổn thương cô con gái nhỏ của mình.

Khi con gái lên ba, cái tuổi bướng bỉnh, giữa hai mẹ con dường như có một cuộc chiến không cân sức, vì vũ khí của trẻ con chỉ là nước mắt. Có lần, hai mẹ con đi siêu thị, con gái đòi ăn kem nhưng tôi nhất định không mua. Nó khóc mãi cho đến khi về tới nhà. Mặc dù từ nhỏ, con gái tôi đã ngủ phòng riêng, bỗng dưng một hôm nó muốn được ngủ cùng bố mẹ. Nhưng tôi một mực bắt con về phòng, mặc cho nó khóc... Rất nhiều việc xảy ra trong thời gian đó khiến tôi luôn day dứt mỗi lần nghĩ lại. Không ít lần tôi khóc vì ân hận, vì thương con, tự rủa xả vì những nguyên tắc cứng nhắc của mình. Không ít lần tôi tâm sự với chồng rằng em không phải là một bà mẹ tốt.

Thế rồi, sau khi sinh đứa thứ hai, tôi chợt nhận ra rằng mình đang cứng nhắc trong việc nuôi dạy con cái. Khi cai sữa cho con trai, tôi có cảm giác như mình vừa mất đi một điều thật thiêng liêng, quý giá. Tôi không khó khăn gì trong việc huấn luyện ngủ đêm cho con trai bởi vì ngay sau khi rời bụng mẹ cho đến bây giờ, cháu ngủ rất ngoan, thông đêm đến sáng. Nhưng tôi đã mất đi cảm giác được ôm con ngủ, được vuốt ve con, được hít thở mùi của con. Điều này làm tôi rất ân hận. Nếu có cỗ máy thời gian cho phép quay lại quá khứ, tôi sẵn sàng cho con ngủ cùng.

Đã từ lâu tôi xóa bỏ mọi nguyên tắc của mình. Giờ đây, tôi sẵn sàng mua kem cho các con tôi nếu chúng muốn, nhưng kèm theo một điều kiện: “Hôm nay các con ăn kem rồi thì ngày mai không được ăn nữa”. Tôi đồng ý cho con gái ngủ ở giường của bố mẹ, nhưng: “Khi bố mẹ đi ngủ thì con phải về phòng của con”. Thỉnh thoảng, tôi cho con thức muộn để xem bộ phim hoạt hình mà chúng thích, nhưng: “Ngày mai con vẫn phải dậy sớm để đi học”. Tôi đối xử với các con không theo cách một người mẹ thích ra lệnh nữa mà cố gắng để trở thành bạn của chúng.

Trước đây, mỗi khi con ngã, tôi để con tự đứng lên đi tiếp. Bây giờ, tôi đưa tay ra đỡ, xoa chỗ đau cho chúng, nhưng tôi quở: “Vì con đi không cẩn thận mới ngã. Lần sau con phải chú ý hơn”.

Cha mẹ là chỗ dựa cho con, là nơi chúng tìm đến mỗi khi gặp khó khăn hay bị tổn thương. Vì thế, đừng quá nguyên tắc mà tạo ra khoảng cách. Cho dù tôi muốn làm hộ con nhiều đến đâu thì một ngày nào đó, chúng cũng sẽ bước đi bằng đôi chân của chính mình. Cho dù tôi muốn đút cho con ăn mãi cũng không được. Một ngày nào đó, chúng cũng sẽ tự cầm thìa, dĩa, đũa để gắp thức ăn.

Con gái tôi bắt đầu vắng nhà thường xuyên hơn, lúc thì đi học cái này, cái kia; lúc thì đến nhà bạn. Thời gian tôi ở bên con bắt đầu ít đi. Khi con trai bắt đầu bỏ bỉm, mỗi khi nó ngồi trên toilet, tôi hay cầm tay con nhưng bây giờ nó bảo: “Mẹ làm ơn đi ra ngoài và đóng cửa lại”. Cách đây mấy tháng, khi đi học về, mẹ vẫn cởi quần áo hộ, nhưng giờ nó bảo: “Con tự cởi được”. Trẻ con ở nước ngoài phát triển tính tự lập rất nhanh. Chúng có khả năng tự thích nghi và làm chủ bản thân khá sớm. Điều này rất bình thường đối với người nước ngoài. Có thể một phần do gen và một phần do môi trường giáo dục. Đôi khi, tôi vẫn ngỡ ngàng khi con mình trở thành người lớn nhanh quá. Hai cháu rất có ý thức, biết giúp đỡ bố mẹ, tôn trọng mọi người xung quanh, nhưng cũng không kém phần hiếu động.

Bố mẹ tôi nuôi dạy con không theo phương pháp Mỹ, Pháp, Nhật nào hết, nhưng tôi và em trai mình đã làm cho bố mẹ tự hào bằng những gì mà chúng tôi học được từ đấng sinh thành. Không chỉ ở Việt Nam mà ở nước ngoài, không ít trẻ em được nuông chiều. Nói chung, tính cách trẻ còn phụ thuộc vào hoàn cảnh gia đình. Tôi thấy mình rất may mắn được cùng các con chia sẻ những năm tháng đầu tiên của cuộc đời chúng, được tự tay chăm lo miếng ăn, giấc ngủ cho chúng.

Người ta ca ngợi cách dạy con của người Nhật nhưng tại sao không nói đến những ông bố Nhật khi ra khỏi nhà thì con vẫn còn ngủ, khi về đến nhà thì con đã lại đi ngủ rồi; cuối tuần, thay vì chăm sóc vợ con, họ lại vùi mình trong phòng làm việc... Tôi đã đọc cuốn sách của mẹ Hổ, tôi nghĩ bà thành công với cách nuôi con mà bà lựa chọn. Tôi chắc chắn mình không bao giờ có đủ can đảm làm được như bà, vì tôi muốn con tôi có một tuổi thơ bình thường như chúng bạn. Tôi không muốn chiến thắng con mình.

Con tôi còn quá bé, chưa thể nói được là tôi đã thành công. Tôi chỉ mong sao dạy con bằng tình yêu thương đơn giản nhất, không đao to búa lớn, không theo sách vở.

Bài trong chuyên đề đã đăng:

>> Chuyên đề: “Mẹ Hổ, Mẹ Pháp hay... Mẹ Việt?”

>> Nôi nào nuôi thiên tài? ... Hay là cuộc chiến giữa mẹ Pháp, mẹ Hổ, mẹ Mỹ...

>> Túi khôn của Mẹ Pháp

>> Á - Âu - Lợi - Hại

>> Mỗi đứa trẻ một thiên tài

>> Bầu trời xanh cho mầm non vươn cao

>> Họ đã dạy con thế nào?

>> Tôi không muốn chiến thắng con mình

Mời các bạn đón đọc bài tiếp theo trong chuyên đề:

>> Ca sỹ Mỹ Linh: Áp đặt không phải là tình yêu

Tổ chức chuyên đề: Như Thảo

Bài Phan Hà Anh