Từ ngày chuyển sang phòng mới, chồng tôi bỗng dưng có một thú đam mê mới, đó là chơi cổ phiểu. Cổ phiếu thì từ mấy năm nay chẳng còn mấy ai dây vào, nhưng nghe đâu phòng mới của anh ấy mọi người vẫn duy trì, người nọ đua theo người kia, người có nhiều tiền thì mua nhiều, có ít thì cũng làm một tí cho “phong trào”.

Chồng tôi cũng đầu tư vào đấy vài chục triệu, bảo là chơi cho vui, được thì ăn không thì cũng chẳng mất gì mấy, nhất là khi công việc lại nhàn rỗi. “Thà em để anh nghiện cổ phiếu còn hơn là rỗi rãi lại lang thang chè thuốc, có khi lại nghiện cái khác thì chết”. Nghe thấy thế, tôi cũng đành chịu. Mỗi người đều có thú vui riêng, như thể chị em có thú đi mua sắm ấy, đàn ông chơi cổ phiếu cũng là thường tình, may mắn mà thắng quả thì cũng có thêm chút tiền, không thì cũng chẳng thiệt hại là mấy so với kinh tế của chúng tôi lúc ấy.

Ấy thế mà đúng là nghiện cái gì khổ cái ấy . Không những người “nghiện” khổ mà những người xung quanh cũng khổ theo. Mà không chỉ là chuyện giao tiếp hàng ngày đâu nhé, ngay cả “chuyện ấy” cũng xuống, lên cùng “cổ cánh”.

That thuong 'chuyen ay' vi co phieu - Anh 1

“Bố khỉ, con ALT lại xuống mất mấy chấm rồi, thằng KKC nhích được có một tẹo mặc dù hôm kia xuống mấy phát. Điên thế chứ”. Chồng tôi nói thế rồi vò đầu bứt tai. Theo tôi được biết thì số tiền anh ấy chơi không nhiều, nhưng cái máu ăn thua thì ai cũng rõ. Dù cổ phiếu có lên hay xuống, cũng được mất thêm chả đáng kể gì, nhưng hầu như ngày hôm ấy anh bứt rứt, cáu kỉnh. Hôm nào cổ phiếu lên thì anh bước chân sáo về nhà, trêu chọc 2 đứa con rồi ôm vợ tình cảm. Đêm đến “trả bài” rất có hứng lại còn nghĩ ra đủ các “kiểu yêu” mới lạ để “ăn mừng”. Hôm nào “cổ cánh” mà xuống thì y như rằng là cáu nhặng xị. Kéo theo đó là đêm đến thì không ngủ mà cũng chẳng chịu “yêu”. Rặt hôm ấy mà vợ có hứng, muốn “yêu” thì quên đi nhé, cứ gọi là mặt nặng mày nhẹ, chuyển hết kênh tivi này đến kênh titi khác mặc cho vợ cứ bứt rứt nằm bên!

Biết tính chồng thế, cho nên tôi mới nghĩ ra một mẹo. Tôi tìm kiếm một số trang mạng đăng tin về chứng khoán rồi cũng theo dõi một số mã mà chồng đang chơi. Hôm nào muốn “yêu” thì tôi phải theo dõi thông tin lúc 9 giờ sáng để xem “cổ cánh” của chồng lên hay xuống. Nếu xuống thì tối về chớ có tỉ tê mà lại bị chồng “dội nước lạnh”: Đang xuống chán bỏ xừ còn yêu với đương.

That thuong 'chuyen ay' vi co phieu - Anh 2

Nhưng mẹo này không hẳn đã là tối ưu. Vì xét về mặt sinh học, cơ thể con người có những chu kỳ hoạt động và ham muốn “chuyện ấy” rất đặc trưng, không phải cứ một người có hứng là người kia cũng như vậy. Nếu đúng thời kỳ đang “hưng phấn” mà cổ phiếu không lên thì coi như phải “nhịn”, vì có đòi chắc cũng được một đĩa “thịt mặt” nặng chịch như đeo đá. Hoặc đúng lúc mình không có hứng thì cổ phiếu lại lên, thì đành nghiến răng “chiều chồng” coi như lấy cảm hứng từ cổ phiếu vậy.

Hàng ngày thấy tôi theo dõi mã cổ phiếu lên xuống, chị em trong phòng tưởng tôi “máu me” với cổ phiếu, có người còn bảo nhà tôi có của ăn của để chắc do thắng cổ phiếu, chứ lương công chức của hai vợ chồng lấy đâu mà đàng hoàng được. Có người còn bảo tôi chia sẻ bí quyết để... làm giầu.

Chuyện “yêu” từ cổ chí kim đều phụ thuộc vào sức hấp dẫn và hòa hợp giữa hai người nam và nữ. Ham muốn bắt nguồn từ hai phía bao giờ cũng cho một cuộc ái ân đạt “chất lượng” tốt nhất khiến cho đôi bên cùng thỏa mãn. Những sự “lệch pha” đều có những nguyên nhân do sinh lý và tâm lý, chứ ít khi phụ thuộc vào một “canh bạc”.

Tôi chắc chắn không có cuốn sách nào hoặc kinh nghiệm dân gian nào nói về việc liên qua giữa “chuyện ấy” và cổ phiếu cả. Ấy vậy mà, tôi nằm đó, chàng nằm đây, cổ phiếu thì ở đâu đó, tưởng chẳng liên quan gì nhưng vẫn khiến cho “chuyện yêu” lên xuống thất thường.

→ Tình yêu là mộng ảo, hôn nhân là thực tế

Hồng Ngọc