"Nếu là người đồng tính mà lương thiện, tài ba thì tôi rất hãnh diện về điều đó, chẳng phải mặc cả gì cả. Vì có ai muốn mình đồng tính đâu, trời sinh ra như thế mà." - Thành Lộc chia sẻ.

Là một “cây đại thụ” trong nền nghệ thuật, nổi tiếng, tài giỏi và là niềm mơ ước của nhiều người, những tưởng Thành Lộc đã có tất cả trong tay. Nhưng không. “Trớ trêu thay, người tôi yêu nhất, rung động nhất, cho đến giờ vẫn không đáp trả tôi”, anh tâm sự. Sau cái bắt tay xã giao đầu tiên, Thành Lộc nhìn chiếc đồng hồ trên tay anh và xin lỗi vì trễ hẹn 5 phút. Một buổi sáng không tất bật hiếm hoi, bên ly Espresso, thức uống mà anh ưa thích, Thành Lộc bắt đầu câu chuyện đời thường của mình, mộc mạc, chân thành và không khoảng cách. Có lẽ những câu chuyện nhạy cảm nhất về cuộc sống của anh, người đàn ông đã gần bước qua tuổi 50, giờ đây không còn quá khó để trả lời. Một lần nữa, Thành Lộc lên tiếng về câu chuyện giới tính của mình trên sân khấu cũng như những lời đồn đại ngoài đời. Giọt nước mắt của gã phù thủy - Anh có thể chia sẻ một chút về ý nghĩa của tình yêu đôi lứa đối với một người nổi tiếng, được mệnh danh là “gã phù thủy” cô đơn như anh? Tôi từng trải nghiệm những cuộc tình chóng vánh, những cuộc tình ngộ nhận, những cuộc tình đơn phương. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi mừng vì trái tim mình còn rung động. Trước đây, có một ca khúc của Mỹ Tâm trình bày bị nhiều người lên ái, ca từ đại loại như: "Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề nuối tiếc”. Tôi nghĩ người lên án là kẻ sống hời hợt. Đối với tôi, nó rất sâu sắc. Tôi đã sống hơn nửa đời người theo cách như thế. Tình yêu là chất xúc tác cho cuộc sống thêm thi vị, nhưng tôi cũng từng sống không tình yêu suốt nửa đời người rồi. Chẳng sao cả. - Vậy anh hài lòng với biệt danh ấy hả? Không. Đến khi yêu, tôi yêu nhiều lắm, thậm chí yêu nhiều người cùng một lúc. Nhưng trớ trêu thay, người mà tôi yêu nhất, rung động nhất cho đến bây giờ vẫn không đáp trả tôi. Người ấy không hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật. Còn với những người chủ động đến với tôi, sự nổi tiếng của tôi làm tôi ngờ vực họ. Không biết người ta đến với mình vì điều gì. Tôi đã là người “tai tiếng”. - Khó tin một người nổi tiếng, gần như có tất cả như anh lại không được đáp trả tình cảm. Anh hành xử thế nào khi bị người ấy cự tuyệt? Tôi chẳng nhớ rõ đã là bao nhiêu lần mình thất bại trong tình yêu. Nhưng lần đau đớn nhất là khi tôi, một người tràn ngập tình yêu ở tuổi ba mươi mấy, lại nhận được bức thư đề nghị chia tay. Tôi về phòng, đóng cửa lại và khóc ròng như một đứa trẻ làm vỡ món đồ chơi yêu quý. Tâm trạng nặng nề ấy đã đeo tôi dai dẳng suốt nhiều tháng liền. Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy đau đớn đến vậy, nhưng chẳng biết có phải là lần cuối cùng không nữa. - Sau đổ vỡ, anh luôn lấy nước mắt để trị liệu cho tâm hồn sao? Tôi là người khóc nhiều mỗi khi rung dộng, đặc biệt là khi xem phim. Tôi yêu những giọt nước mắt của mình rơi trong rạp hát, bởi nó chứng tỏ trái tim tôi còn nóng. Bộ phim làm tôi khóc rất nhiều là Click. Nó kể về người đàn ông có khả năng làm không gian và thời gian ngừng lại. Một lần, anh ta làm ngưng đọng một phần quá khứ của mình và nhận ra người cha quá cố từng nói: “Cha yêu con” trong một lần cãi vã kịch liệt với anh. Người đàn ông ấy đã khóc rất nhiều. Tình huống đó làm tôi nhớ đến cha mình. Tôi và ông từng có những cuộc đôi co như vậy khi cha tôi còn sống. Chúng tôi là những người thành danh ở các thời kỳ khác nhau nên xung đột là chuyện không thể tránh khỏi. - Hình mẫu người anh yêu như thế nào? Chẳng có hình mẫu gì cả. Tôi cho điều này thật tức cười. Vì yêu là yêu, là cảm xúc. Tôi từng yêu đắm đuối một người mà sau 10 năm chia tay, khi gặp lại tôi vẫn thấy người này chẳng đáng để mình yêu, đẹp thì không đẹp, tính tình cũng chẳng hợp gì cả. Nhưng tôi là người yêu nồng nhiệt và luôn đặt mối quan hệ của mình trong một thế giới riêng. Với những đổ vỡ, tôi giận chính mình nhiều hơn, vì đã không làm vừa lòng người mình yêu. - Anh từng tuyên bố sẽ không lấy vợ. Bây giờ anh có rút lại lời phát ngôn này không? Ít ra đến thời điểm này, tôi nghĩ là tôi không bao giờ cưới vợ. Còn sau này chẳng biết xảy ra chuyện gì không (cười). Người nào nói xấu tôi, tôi càng thích - Anh được biết đến là “gã phù thủy trên sân khấu” với nhiều sự biến hóa nhân vật đến kỳ lạ. Vậy anh nhận thấy nhân vật nào giống tính cách của mình nhất? Cho đến nay, vai diễn tôi yêu thích nhất là anh chàng Ignacio trong một vở kịch Tây Ban Nha. Chuyện kể về một ngôi trường nuôi dạy người khiếm thị bẩm sinh. Cộng đồng người khiếm thị này không ý thức được bên cạnh thế giới của họ còn có một thế giới rộng lớn: thế giới của những người sáng mắt. Nhưng Ignacio đã ý thức được có một thế giới sáng hơn, rộng hơn và anh đã gieo nhận thức này vào mọi người. Rồi vợ của ngài hiệu trưởng, một người đàn bà sáng mắt, ngoại tình với sinh viên trong trường, đã bị Ignacio phát hiện. Luồng tư tưởng của anh đã xâm phạm vào một chân lý bất biến của ngôi trường không ánh sáng này và kết quả là anh ta bị thủ tiêu. Tôi thấy mình giống Ignacio ở tư tưởng nổi loạn. - Anh nổi loạn và “lên đồng” trên sân khấu, ai cũng nhận thấy. Còn ngoài đời, khi gặp phải những tin đồn thêu dệt, anh nổi loạn bằng cách nào? Tôi từng hình dung ra rất nhiều cách phản ứng lại những kẻ thêu dệt tin đồn về mình. Đôi khi, tôi nghĩ mình sẽ đến gặp, ném những câu mắng mỏ hoặc cho họ cái tát vào mặt. Nhưng nói vậy chứ tôi đã làm điều ấy với ai đâu. Ngay cả khi tưởng tượng sẽ mắng hoặc tát ai đấy, có khác gì chính tôi cũng đang thêu dệt những kịch bản phản kháng cho bản thân mình. Và rồi suy nghĩ cho cùng, sự thành công của mình có thể là sự khó chịu của người khác. Khi còn trẻ, bất cứ sự thêu dệt nào cũng làm tôi nóng giận. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng không quan tâm đến những chuyện đó. Người nào nói xấu tôi, tôi càng thích, vì công việc, sự nghiệp của mình tốt quá nên dễ làm người ta ghét. - Với những tin đồn chọc sâu vào chuyện giới tính của giới nghệ sĩ, không ngoại trừ anh, anh nghĩ sao? Trời đất, chuyện nhỏ. Nặng nhất người ta còn thêu dệt những điều kinh khủng có thể khiến tôi vào tù đó chứ. Tôi từng bị người ta gán cho cái mác “kẻ cầm đầu một đạo quân phiến loạn chống lãnh đạo” và có khoảng thời gian dài chỉ được hoạt động nghệ thuật trong khu vực ngoại thành. Cho nên, những lời đồn đại về giới tính hoặc chuyện tôi thanh trừng nội bộ, nghĩa là trừng phạt những nhân viên, đồng nghiệp mà tôi không thích, chẳng nghĩa lý gì với tôi. Riêng chuyện giới tính, ai đồn thì cứ đồn. Nếu là người đồng tính mà lương thiện, tài ba thì tôi rất hãnh diện về điều đó, chẳng phải mặc cảm gì cả. Vì có ai muốn mình đồng tính đâu, trời sinh ra như thế mà. - Một số người bảo anh thân thiện, còn một số khác cho rằng anh khó gần, đanh đá. Anh thấy ai đúng? Hãy khoan xác định tôi là người thế nào, cả hai điều trên đều đúng với tôi hết. - Trên sân khấu, anh hóa thân vào nhiều vai diễn khác nhau. Vậy Thành Lộc ngoài đời có tạo cho mình những tính cách khác nhau để sống như một kiểu ngẫu hứng? Bạn bè đều bảo tôi là người đa nhân cách. Tôi có thể kết bạn với các tiểu thương ở chợ mà miệng phát ngôn tục tằn và khi chơi với họ, tôi cũng thế. Tôi có những người bạn, anh chị hơi “dao búa” một chút và cũng không thiếu những người bạn trí thức, học cao hiểu rộng. Những mối quan hệ này giúp tôi khám phá nhiều đối tượng khác nhau để có thể hóa thân vào vai diễn. À, tôi còn có một điểm đặc biệt là sẵn sàng kết bạn với những người cực ghét hoặc hận mình. Trái tim nhảy múa - Trên sân khấu, anh vào các vai diễn giả gái như thật. Anh có bao nhiêu phần cảm xúc của một người phụ nữ với bạn diễn là nam giới? Hãy nhớ là mỗi nghệ sĩ đều phải tuân thủ kỹ thuật biểu diễn. Và diễn kịch, đấy là diễn! Tôi phải yêu người đàn ông của tôi trên sân khấu chứ. Nhưng tôi có́ đủ bản lĩnh và cái tôi để kiểm soát bản thân mình, để mọi thứ không đi quá giới hạn. Nếu đưa lên bàn cân thì kỹ thuật trình diễn và cảm xúc thực là 50 – 50. - Vậy khi vào vai nam và diễn xuất với bạn diễn nữ thì sao? Thì cũng như thế! - Nếu là kịch đồng tính, anh nghĩ mình sẽ đóng đạt bao nhiêu phần trăm? Tôi từng tham gia Tiếng chim trong vườn ngọc lan, đây là vở kịch rất được khen ngợi vì đề cập đến chủ đề đồng tính một cách nghiêm túc, không bôi bác. Trong một gia đình quý tộc danh giá, anh chàng đồng tính kín đáo cưới vợ. Kịch phản ánh cuộc sống khó khăn và phức tạp của người đàn ông này khi phải để vợ của mình ngoại tình. - Trong cuộc đời hoạt động nghệ thuật của mình, những vở diễn nào làm anh tâm đắc và cho rằng nó đã giúp anh nổi tiếng đến bây giờ? Lần đầu tiên tôi xuất hiện với vai trung sĩ Pierre Borondin trong vở kịch Đêm họa mi, một tác phẩm kịch Nga, được dựng vào năm 1982. Đây là dấu ấn đầu tiên của tôi với khán giả. Không chỉ thế, thời kì này đánh dấu sự thể hiện mới của một lực lượng diễn viên kế thừa, trẻ trung với phong cách diễn rất khác với kiểu của đoàn kịch Kim Cương lúc bấy giờ. Kịch Kim Cương có tính chất bi kịch cao, vắt nhiều nước mắt người xem. Còn chúng tôi, những diễn viên khi ấy, lại theo lối diễn học thuật và dung hòa hơn. Và vở thứ 2 mang tên Những khoảng cách còn lại của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn. Chính hai vở này đã làm nên thành công của tôi. - Trong mỗi vở diễn của anh, người ta dễ cảm nhận anh đang tôn mình lên và đẩy bạn diễn đứng chung, những diễn viên trẻ thành phông nền? Hãy lấy ví dụ ở mảng kịch thiếu nhi. Bạn thấy trong chuỗi kịch Ngày xửa ngày xưa, tôi đóng vai phụ nhiều hơn vai chính, mà vai phụ nổi bật thì hãy xem lại diễn viên chính có đủ bản lĩnh không. Thế hệ của chúng tôi còn tỏa sáng đến nay thì phải được tôn vinh mới đúng chứ, vì là vàng thật. Lúc tôi ra trường, nhiều cái bóng sừng sững đã ôm trọn sân khấu như Nguyễn Chánh Tín, Thương Tín, Bảo Anh, Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng… nhưng tôi vẫn nỗ lực để tìm cho mình con đường riêng. - Nói đến những người trong nghề, anh thần tượng ai? Đó là NSND Đào Mộng Long, một diễn viên, nhà đạo diễn, soạn giả sân khấu cải lương và kịch nói tài ba. - Trong cuộc đời làm nghệ thuật, anh nghĩ mình xứng tầm để diễn với ai? Đến lúc này, tôi vẫn thấy hạnh phúc khi được diễn với những nghệ sĩ thời trước như chị Minh Trang, Lê Khanh (miền Bắc), Hồng Đào, Hồng Vân, Kim Xuân, Anh Quốc Thảo, Thành Hội, Việt Anh (miền Nam). - Hơn 500 vở kịch anh đã tham gia, gần như vở kịch nào cũng sáng đèn nhiều lần. Diễn đi diễn lại một tác phẩm, có lúc nào anh cảm thấy nhàm chán? Bóng ma trong hí viện (The Phantom of The Opera) là một vở nhạc kịch nổi tiếng thế giới được diễn suốt 20 năm. Ra nước ngoài xem họ biểu diễn, tôi tự hỏi rằng họ có chán hay không khi phải diễn đi diễn lại trong ngần ấy năm. Chán chắc cũng có nhưng tình yêu nghệ thuật giúp họ vượt qua mọi thứ. Tôi cũng chán chứ. Với mỗi vở diễn cứ lặp đi lặp lại qua từng đêm, tôi luôn cố gắng để thổi chút hơi thở mới vào, để nó càng lúc càng sáng hơn, đẹp hơn. Sân khấu tuyệt vời lắm! 15 phút trước mỗi buổi diễn, tôi là Thành Lộc. Nhưng khi đứng trên sân khấu, tôi thấy mình như kẻ lên đồng. - Cứ cho rằng anh đã lên đến đỉnh cao của sân khấu trong nước, vậy tại sao anh không tiếp tục chinh phục hải ngoại như nhiều đồng nghiệp đang làm? Tôi từng mang chuông đi đấm xứ người vào thời kỳ vàng son của phong trào chạy show hải ngoại. Nói thô thiển ra là ra nước ngoài biểu diễn kiếm tiền, nhưng dù là mục đích gì đi nữa, một người nhạy cảm như tôi không thể tìm thấy được vinh quang, thậm chí tôi thấy trong đó lại có vị chua. Cho nên từ năm 2000 đến nay, tôi chỉ nhận lời tham gia các tour diễn trao đổi văn hóa và có tính chất học thuật. - Nghệ thuật thường được gán cho cái từ “bạc bẽo”. Đã bước vào tuổi 50, anh cảm nhận thế nào về nghề? Cuộc chơi nào rồi cũng có lúc tàn. Nếu về già không còn hoạt động nghệ thuật, chút tiền gửi trong ngân hàng cũng đủ để nuôi sống mình (cười vang). Tôi chẳng quan tâm đến sự hào nhoáng của danh vọng. Nếu hôm nay ra đường, mọi người tay bắt mặt mừng xin chữ ký thì vui. Và ngày mai, nếu trở thành người phục vụ quán cà phê, tôi cũng chẳng buồn bã gì. Tất cả đều là những việc lương thiện. Tôi có đi xin của ai đâu. - Điều gì khiến anh sợ hoặc lo lắng nhất trong cuộc sống này? Tôi từng bị trọng thương vì rơi từ độ cao 3m lúc đang diễn, bị giập 3 đốt xương sống và có thể bị liệt. Lúc ấy tôi nghĩ mình sẽ sống thế nào và ai sẽ nuôi mẹ đây. Những điều tồi tệ nhất dường như tôi đã trải qua. - Anh cảm thấy tài năng của mình đang thể hiện bao nhiêu phần trăm trên sân khấu? Người ta thích tán tụng, tôn vinh nhau nhiều quá. Tôi chỉ tự nhận mình như chàng Hai Lúa lên thành phố. Ở nước ngoài, muốn làm đến 10 là làm được, thành công hay thất bại tính sau. Còn mình muốn 10 chỉ làm được 5. Theo Mốt v& Cuộc Sống