Để lại sau lưng cuộc sống ở miền xuôi, vượt qua vài trăm cây số đường đèo, lội suối để ngược lên vùng cao… những thầy, cô giáo "cắm bản" như ở điểm trường Họ Giàng, Họ Cứ, điểm trường Sín Chải, Vù Lùng Sung… đã và đang ngày đêm thắp sáng sự học cho các em học sinh vùng cao.

Trên đường đến trường.

Miệt mài trong từng tiết học, say sưa với nhịp điệu khèn Mông, những bài dân ca của người Dao đỏ sau mỗi giờ lên lớp, trên sân trường, những tiếng nói cười thơ trẻ ríu rít, đùa vui của học trò đã làm cho những người "gieo chữ" ở Trung Chải (Sa Pa) - nơi đây còn được gọi là xứ Mường Tiên, càng ngày càng gắn bó với mảnh đất này. Những nẻo đường lên thôn dù còn gập ghềnh gian khó, nhưng vẫn thấp thoáng bóng cô và trò cùng nhau tới lớp để học chữ.

Hoạt động ngoài giờ.

Đến những nơi đầy khó khăn như vậy hiểu được lòng yêu nghề, sức chịu đựng dẻo dai của các thầy, cô giáo, chứng kiến những cố gắng của các em nhỏ để được đến trường và cuộc sống vất vả của người dân mới thấy hết được sự cao quý của nghề giáo, mới cảm thông sâu sắc cuộc sống của người dân nơi vùng cao đầy sương và gió này.

Trong thư viện thân thiện.

Một ngày ở lưng núi Mường Tiên, chúng tôi đã kịp ghi lại hình ảnh đẹp về những người "gieo chữ" nơi đây, đang ngày đêm bên trang giáo án, đem kiến thức đến với đồng bào các dân tộc vùng cao, với mong ước những mầm xanh tương lai của đất nước sẽ "nảy mầm" kết nên những mùa quả

Theo báo Lào Cai