Đối diện với cửa hàng bán quần áo của Bob là hiệu cắt tóc của Mat. Hàng ngày ngồi rảnh rỗi nghe đài vì thỉnh thoảng mới có người vào mua, Bob nhìn sang hiệu cắt tóc người ra vào tấp nập bên kia đường mà thở dài ghen tị.

Bob lẩm bẩm: “Anh ta sướng thật, chọn được cái nghề kiếm tiền dễ dàng, có cầm cái kéo lượn mấy đường, chưa đến 10 phút đã thu được tiền. Cả ngày cắt tóc cho không biết bao nhiêu người, cứ ngồi đấy, khách tự tìm đến, chả mất công mời chào. Như cái nghề của mình, nói mỏi cả miệng, thử ra thử vào mà khách còn chê bai không mua, có ngày chả bán nổi bộ quần áo. Giá mà được làm lại, mình chẳng chọn nghề bán quần áo này”.

Đến quá trưa, khách vãn, Mat nhăn nhó ngồi phịch xuống ghế vì đau lưng, nhìn sang cửa hàng quần áo, nghĩ: “Cả ngày đứng chùn cả chân, lưng thì đau, quay như chong chóng với khách, giờ còn chưa được ăn, nghề của mình kiếm tiền vất vả quá. Nhìn cái ông bán quần áo bên kia mà thèm, cả ngày ngồi thảnh thơi, chỉ cần bán được một bộ quần áo thôi là lãi đủ tiêu cả ngày, kiếm tiền nhẹ nhàng chả phải động tay động chân như mình”.

Chiều đến, khi đóng cửa hàng ra về, Mat và Bob gặp nhau, cả hai cùng than thở về công việc của mình và bày tỏ sự ngưỡng mộ về nghề nghiệp của người kia. Sau một hồi trò chuyện, họ thỏa thuận từ ngày mai sẽ đổi vị trí cho nhau, Bob sẽ cắt tóc còn Mat bán quần áo.

Hôm sau, cả hai hăm hở bắt tay vào công việc mà mình đã mơ được làm. Bob cắt tóc cho khách nhưng cắt đi cắt lại khách cũng không ưng ý, cuối cùng ông khách gầm lên khi nhìn vào gương thấy bộ tóc nham nhở. Ông khách tức giận giật chiếc kéo trên tay Bob và đuổi anh ta chạy vòng quanh phố.

Mat thì sung sướng, thảnh thơi ngồi hết nghe nhạc lại ăn vặt, chả có khách mua hàng nhưng khi đứng lên, Mat giật mình hoảng sợ, phải đến hơn chục bộ quần áo trên giá đã không cánh mà bay từ lúc nào. Tối đó, cả Bob và Mat méo mặt nhìn nhau.

Chẳng có công việc chân chính nào lại dễ dàng và thảnh thơi, nghề nào cũng có sự khó khăn, vất vả của nó và muốn gặt hái được thành quả trong công việc mình đã chọn thì chỉ có một cách duy nhất là nỗ lực và tập trung làm thật tốt, không nhìn ngó, không so sánh với các công việc khác. Hãy nhớ: Đứng núi này trông núi nọ không bao giờ mang lại cho bạn kết quả tốt đẹp.