Ngồi thật lâu với những hàng cây trút lá. Tháng 11 về, khi những cơn gió đông tràn qua ngõ vắng.

Con do thang 11 yeu thuong… - Anh 1

Ta lặng im trong những kí ức mơ hồ về những ngày đông đã qua. Năm tháng cũ nhàu theo từng tiếng thời gian ngưng đọng. Tưởng như chỉ còn lại những ngày đông tháng 11 thương nhớ. Từng kỉ niệm cứ lớn dần lên, nuôi nấng ta qua những tháng ngày chông chênh mệt nhoài dâu bể.

Tháng 11, chàng sinh viên nghèo bên gác trọ trong bộn bề sách vở. Hơi lạnh mùa đông thả từng ngọn buôn buốt vào từng thớ thịt. Nhớ hoài những ngày đông ở quê, khi tiếng gà gọi sáng. Ta theo cha mẹ ra đồng nhặt từng bông lúa chét chơ vơ trong dòng nước lạnh căm căm.

Cả cuộc đời cha mẹ cúi mình trước ruộng đồng mùa vụ. Những ngày đông rét mướt cha mẹ lại tha thủi trên đồng. Làn da trưng trổ từng đốt đồi mồi teo tóp khi ngọn gió giật mình thổi xiết. Giọt mồ hôi khẽ chạm trên mặt cánh đồng loang lổ giấc mơ. Trang vở trắng ngày ta đến lớp, chiếc bút mực mới tinh, gót chân son ta đến trường là những chắt chiu dành dụm, chẳng lo nghĩ đến mình của cha của mẹ. Phố xá rộng dài, ta mỏi mòn tìm hình bóng của quê. Rời bỏ ngấn phèn chua ngai ngái, giã từ những tháng ngày yên lặng ở quê. Ta mang vác đời mình vào muôn vàn bờ bến lạ. Bến lạ chật đầy những va vấp cô đơn. Lúc ấy, quê nhà lại là chốn dừng chân bình yên nhất. Mặc ngoài kia những ồn ào quẫy đạp.

Choàng dậy sau những giấc mơ dài làm người ở phố. Níu mãi những thứ ánh sáng rực rỡ bằng cách lãng quên đời mình. Ta cài lên mái tóc những sắc trắng nhọc nhằn năm tháng. Nửa đời người trong chật chội kiếm tìm miền đất mới. Ta nhận được gì ngoài những nỗi nhớ diết da quê nhà với đêm dài hoang hoải.

Tháng 11 về bằng những cơn mưa dài bất chợt. Từng giọt nước long lanh khẽ rơi trên nền đất cát xù xì ngai ngái. Từng vòng xe quay tròn đưa người về xóm trọ. Ánh nhìn quyến luyến mãi không nguôi. Cái chạm tay tình cờ khẽ ấm áp trong ngày đông tê cóng. Hóa ra giữa những yêu thương, rung động đầu đời cứ tinh khôi và ấm áp lạ kì. Để những lần qua con đường cũ, bước chân như chùn lại cho những ngày tháng 11 mênh mông nỗi nhớ. Tháng của những điều xanh ngời kí ức. Qua thêm những ngày tháng chênh vênh, ta biết yêu thêm những ngày bình thường không vướng bận. Cho dấu yêu thuở nào còn đó những khắc ghi.

Tháng 11 với những chuyến trở về bất chợt, cho thỏa nỗi nhớ nhung dằn vặt khôn nguôi. Có chuyến trở về vấp ngày mơ thức. Kí ức gieo mình vào tái tê hờn giận. Lỗi lầm của tháng ngày hờ hững dọc ngang nghiêng về chấp chới. Quê nhà vẫn bao dung, rộng lòng với dại khờ tuổi trẻ.

Tháng 11 lại về mang theo chút nhớ, chút thương và chút hoài niệm. Cho những ngày tháng 11 cứ mãi hồn nhiên, xanh trong nơi tận cùng tâm khảm. Mỗi chúng ta đều lưu giữ cho bản thân mình những kí ức bình yên. Cất giấu cho riêng mình những xúc cảm bình yên ru hoài niệm xa xăm, để những phút ngã lòng ta đủ mạnh mẽ bước qua tháng ngày tất tưởi…

Nguyễn Chí Ngoạn
(Kiên Giang)