Tôi ngất xỉu phải đi bệnh viện cấp cứu, còn chồng, nhận được tin nhắn của người cũ, anh bỏ tôi chạy đi không chút xót xa...

Tôi cũng không hiểu vì sao mình cứ phải gìn giữ, níu kéo mãi cuộc hôn nhân này vì lẽ gì nữa. Vì tôi quá yêu anh, vì con cái, hay vì hàng nghìn những ràng buộc không tên, hay vì vốn dĩ tôi yếu đuối, không thể thiếu anh.

Tôi và anh kết hôn sau khi anh chia tay người cũ không bao lâu. Tôi cũng giống anh, cũng từng có người yêu, từng chia tay, nhưng khi nhận lời kết hôn với anh tôi đã xác định sẽ một lòng một dạ với chồng, vun vén cho tổ ấm này, nhưng có lẽ chỉ mình tôi nghĩ thế, còn chồng vẫn vấn vương người cũ.

Chi vi mot dong tin nhan, chong bo toi dang nguy kich de chay den ben nguoi cu - Anh 1

Chúng tôi cưới hơn 1 năm thì tôi sinh con, thời điểm ấy tôi vô tình phát hiện anh vẫn nhắn tin với người cũ. Còn lập nick facebook riêng để theo dõi nọ kia. Tôi đau lòng lắm, ghen tuông, cãi vã, khóc lóc đủ cả, anh nói cũng chỉ vì anh tò mò xem cô ấy sống thế nào thôi, chứ không hề có ý gì khác, cũng chưa từng làm gì có lỗi với mẹ con tôi.

Ngoài chuyện đó ra thì anh là người chồng tốt, anh quan tâm, thương yêu vợ con, đỡ đần việc nhà cùng vợ, và sống cực kỳ biết điều, chu đáo với nhà ngoại. Bố mẹ tôi lúc nào cũng coi anh như con trai vậy, có khi hai đứa cãi vã, bố mẹ còn toàn bênh anh, bắt tôi "nhịn" đi.

Cách đây hơn 2 tuần, tôi bị đau ruột thừa phải cấp cứu. Anh và mẹ chồng đưa tôi vào viện. Lúc đó vì đau quá, lại đưa vào phòng mổ tôi cũng không biết gì, chỉ lúc tỉnh lại không thấy chồng đâu. Tôi hỏi, mọi người ai cũng lấp liếm bảo anh có công việc quan trọng phải đi.

Chi vi mot dong tin nhan, chong bo toi dang nguy kich de chay den ben nguoi cu - Anh 2

Tận sáng hôm sau anh mới đến viện, nhìn dáng vẻ vô cùng mỏi mệt. Tôi nghĩ chồng bận thật nên cũng không hỏi thêm gì. Mấy hôm sau, khi tôi đã tự đi lại, ra viện được, tôi mới biết lý do thật sự lần anh bỏ đi khi tôi cấp cứu.

Tôi đọc được trong điện thoại anh đoạn chat của anh và người cũ. Đúng hôm tôi cấp cứu, cô ta nói bị ốm, giờ tôi hiểu tại sao anh lại đi biền biệt cả đêm không về như vậy.

Có bằng chứng, tôi hỏi chồng, anh bối rối rồi nói, anh định không đến, nhưng cô ấy ở một mình, còn tôi thì đã có mẹ. Anh không thể để cô ấy ở một mình được.

Tôi nghe chồng nói mà chết lặng. Nước mắt cứ thế chảy ra. Anh còn lo cho cô ta hơn vợ mình, khi tôi đau đớn trên bàn mổ, anh chạy đến bên người khác, tôi chẳng là gì trong lòng anh cả... Người ta có thể che giấu cảm xúc của mình nhưng những lúc thế này thì sẽ bộc bạch ra hết cả. Đứng giữa sinh tử của vợ mình và người phụ nữ kia, cuối cùng anh đã chọn cô ta...

Tôi buồn lắm, nhưng ngoài khóc ra thì chẳng biết phải làm gì. Giờ tôi nên làm thế nào đây?

Minh Hà/Khoevadep