Tại các Khoa Điều trị và Hồi sức tích cực, cuộc chiến chống sốt xuất huyết Dengue chưa bao giờ có hồi kết.
Trần Thắng
Bị đa chấn thương sau tai nạn giao thông, hiện tại nam thanh niên người dân tộc Dao thuộc vùng 3 đặc biệt khó khăn ở Yên Bái đang rất cần sự chung tay của bạn đọc.
HNN - Khi đường chân trời có màu của những cánh hoa ngô đồng trên nền mây xám nhạt, phố vẫn chừng ngái ngủ. Sông Hương như chiếc khăn phơi sương đêm qua chưa kịp thu về. Đôi bờ lác đác người chạy bộ. Có vài chiếc thuyền câu trôi êm thu lưới nhanh tay cho kịp phiên chợ sáng. Chỉ tinh mơ mới có thể nghe rõ tiếng nước óc ách mạn thuyền, cả tiếng rì rầm rất sâu của những con sóng êm với tôm cá rong rêu mùa sinh sôi nảy nở.
Không phải bằng lời ru ầu ơ mỗi đêm hay bằng dòng máu đặt để sinh thành, tình mẫu tử ở Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2 (phường Quảng Thọ, TP Sầm Sơn, Thanh Hóa) lại được thắp lên từ những bàn tay của những người mẹ 'không sinh con ra'.
Theo thông tin từ nhà thơ, nhà báo Nguyễn Như Mai, nhà văn hóa lớn Hữu Ngọc đã qua đời tối 2/5, hưởng thọ 107 tuổi.
Khi tuổi đời giăng mắc lên mái tóc đang chuyển màu hoa râm, hằn lên khóe mắt vết chân chim của thời gian, gợi cho con người ta thương về một mùa thơ ấu.
Trần Hoàng Thiên Kim
Học sinh tiểu học vẫn tham gia học thêm là do cha mẹ quá kì vọng vào con cái và một phần chính quyền địa phương còn buông lỏng quản lí.
Con người có phải ai rồi cũng sẽ khác? Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này là gì? Làm sao để bản thân thấy bình yên và hạnh phúc? Có người đã nhiều lần tự hỏi mình những câu đó.
Với bài thơ Nóng - lạnh đời người, nhà báo, nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh đã miêu tả tình yêu đôi lứa và gửi đi thông điệp: Hạnh phúc chỉ đến với mỗi người khi thấu hiểu quy luật của thiên nhiên và xã hội để vượt lên chính mình, biết hi sinh cái riêng cho cái chung - cơ sở quan trọng làm nên tổ ấm lâu bền. Trân trọng giới thiệu bài thơ tặng bạn đọc.
Khi những tiếng ve râm ran trong các lùm cây, trên cây phượng già trước sân trường báo hiệu mùa hè đã đến. Mùa hè, chuẩn bị cho kỳ thi kết thúc năm học mới, mùa của những tháng ngày ôn thi mệt nhoài và đầy lo lắng, sau mỗi kỳ thi cuối cấp lại ngậm ngùi chia tay nhau, mỗi người bước vào chân trời mới, cho những dự định của tương lai.
Nhiều người cao tuổi lưng còng, tóc bạc vẫn phải ngày đêm lặn lội trên khắp nẻo đường mưu sinh, bởi họ không có nhiều lựa chọn và cần tiền để sống. 'Khởi nghiệp' cho người cao tuổi là một trong những giải pháp nhằm đảm bảo an sinh xã hội, nâng cao vị thế trong gia đình và xã hội; tuy nhiên vẫn còn nhiều khó khăn, rào cản.
'Có mâm bát mà cô còn không rửa được thì làm được cái gì? Cô có biết làm vợ không đấy, hay là để tôi gửi về mẹ đẻ để dạy lại' - Chồng quát Ngọc khi cô nhờ rửa bát hộ.
Trần Hoàng Thiên Kim
Người chồng nằm liệt giường suốt 3 ngày 3 đêm sau khi bị cô vợ là y tá đầu độc bằng loại thuốc nhỏ mắt không màu, không mùi với suy nghĩ duy nhất 'muốn người đầu ấp tay gối phải chịu đau khổ sau chuỗi ngày sầu não vì uất ức của bản thân'.
Hôm nay đã là cuối tháng Chạp, đường phố tấp nập người và xe. Không khí tết đã chạm cửa mỗi gia đình, ai cũng hối hả hoàn thành nốt phần việc dở dang để về nhà sum họp cùng người thân.
Cuối đông. Trời có bớt mưa nhưng vẫn lạnh và thiếu nắng. Nắng nhợt nhạt, thay phiên cùng những cơn mưa nhẹ chợt đến chợt đi. Đất vườn trải qua những ngày dài ngập sũng liên miên giờ chưa thể một lúc khô ngay; vẫn còn trong trạng thái ướt rượt.
Thy Nguyên
Những năm cuối của thế kỷ trước, mỗi lần có dịp về làng, tôi đều nghe thậm thịch nhịp chày giã gạo.
Giọng chùng xuống xen lẫn nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, chị Lan vẫn chưa hết bàng hoàng sau tai nạn kinh hoàng vừa xảy đến với con mình.
Một phiên tòa tạm thời được mở ra trước hai con người có lòng kiêu hãnh lớn nhất trái đất. Con cái, mỗi người nuôi một. Nhà có hai cái, mỗi người giữ một.
Trong ánh sáng nhợt nhạt buổi chiều, chị ngồi quay lưng mắt chăm chăm mấy gốc hồng mới tỉa. Những bông hoa nhỏ cố vượt qua hàng rào. Gió thổi ngược, run run yếu ớt.
Từ khi còn bé, tôi đã tỏ ra là một cô con gái nghịch ngợm và xấu tính hơn hẳn so với bà chị hiền lành đến mức ngô nghê của mình. Mẹ lúc nào cũng phải trợn mắt hết cỡ với tôi vì những 'thành tích bất hủ' của cô con gái tám tuổi - người thì quắt queo, tóc thì ngắn cũn cỡn...
'Nó mà bước ra đây tôi giết nó', người đàn ông sừng sổ thét lên bên ngoài phòng thủ thuật của Khoa Sơ sinh, Bệnh viện Nhi đồng 1 TP.HCM vì con gái đột ngột trở nặng.
Với tập 'Vỗ dọc mùa đêm trắng', tôi một lần nữa phát hiện thơ tác giả Phúc Đinh đầy hình ảnh, chất liệu, cảm xúc thơ và một lối nói khác vừa đủ, không đánh đố mà cũng không dễ dãi
Quảng Trị một ngày nắng lửa. Dường như hôm nay oi nồng hơn mọi ngày. Buổi sáng hôm ấy, trong khi tôi và Thủy phụ trách phòng bệnh đang dọn vệ sinh phòng cho Thương binh (TB).Và đồng thời rửa mặt , lau chùi cho các anh bị nặng , họ không thể tự làm cho mình. Giúp những TB có thể tự đánh răng và rửa mặt được.
Chùa làng tôi không biết có từ bao giờ. Khi tôi lớn lên đã thấy chùa gắn bó với đời sống tâm linh của dân làng. Ngày ấy nhà ai cũng nghèo, lễ mang đến chùa không có gì ngoài thẻ hương và chút hoa trái vườn nhà. Mọi người đều tâm niệm lễ mọn lòng thành kính dâng Đức Phật.
Chùa làng tôi không biết có từ bao giờ. Khi tôi lớn lên đã thấy chùa gắn bó với đời sống tâm linh của dân làng. Ngày ấy nhà ai cũng nghèo, lễ mang đến chùa không có gì ngoài thẻ hương và chút hoa trái vườn nhà. Mọi người đều tâm niệm lễ mọn lòng thành kính dâng Đức Phật. Năm nào cũng vậy, cứ đầu tháng Giêng là mẹ tôi lại lên chùa cầu an cho cả gia đình. Chùa nằm trên ngọn đồi cao, muốn lên phải leo nhiều bậc đá. Tôi lẽo đẽo theo sau mẹ, tay ôm quả, miệng đếm xem bao nhiêu bậc thì leo lên đến chùa. Nhưng bao giờ cũng đếm đến nửa chừng là tâm trí tôi bị cuốn theo tiếng chim hót líu lo trong những vòm cây xanh mướt. Nắng tháng Giêng vàng trong như hổ phách, chảy tràn trên từng bậc đá. Mẹ vừa đi trên suối nắng vừa niệm 'Nam mô A Di Đà Phật'. Chợt tiếng chuông chùa ngân lên, tôi ngẩng đầu nhìn những đám mây trắng xốp bay qua dãy đồi thoai thoải. Tôi cứ đứng lặng ở đó cho đến lúc tiếng chân mẹ dần xa mới vội vã chạy theo. Chẳng mấy chốc mà tôi đã nằm trên chiếc chõng tre sau chùa thiêm thiếp ngủ trong tiếng gõ mõ tụng kinh vang lên đều đặn.
Phạm Phương Thảo