Càng đi nhiều, tôi càng nhận ra điều còn đọng lại sau mỗi chuyến đi không phải là số địa danh đã ghé qua hay những bức ảnh lưu trong chiếc điện thoại, mà là những khoảng lặng trong tôi.
Buổi sáng bên cầu treo Pa Phông, xã Tủa Thàng, hơi sương còn bảng lảng trên mặt nước. Trong căn bếp nhỏ của Homestay Pa Phông, chị Quàng Thị Hoa tất bật chuẩn bị bữa sáng cho đoàn khách vừa lưu trú qua đêm. Cá sông được làm sạch từ sớm, rau rừng hái từ chiều hôm trước, căn nhà mái đá của người Dao thơm mùi khói bếp và tiếng nói cười của du khách.
Một số thói quen tưởng chừng tiết kiệm lại có thể khiến sức khỏe phải trả giá đắt, thậm chí làm gia tăng nguy cơ mắc các bệnh nguy hiểm như ung thư.
Nếu mùa thu là thời điểm Sa Pa rực rỡ nhất với những thửa ruộng bậc thang vàng óng mùa gặt, thì những ngày đầu hạ lại mang đến một vẻ đẹp hoàn toàn khác. Đó là mùa lúa xanh – mùa của sự sống đang lớn lên trên những triền núi.
Hạ về qua cánh đồng xanhsương mai lấp lánh nắng hanh hanh vàngmạ non thức giấc mơ mànghương quê phảng phất ven làng quê xưa
Ở tuổi 83, Nghệ nhân Ưu tú Hồ Văn Dinh vẫn đang lặng lẽ gìn giữ những giá trị văn hóa đặc sắc của người Ca Dong (thuộc dân tộc Xơ Đăng). Đôi mắt ông vẫn ánh lên niềm say mê mỗi khi nhắc đến lễ hội buôn làng hay tiếng chiêng đại ngàn...
Bảo tàng Di sản sản văn hóa Mường nằm ở phường Thống Nhất, từ lâu được biết đến là làng Mường thu nhỏ, nơi lưu giữ hồn Mường với những giá trị văn hóa đặc sắc.
Người Tày có câu: 'Ấm như lửa, tốt như cũ'. Bên bếp lửa, đồng bào Tày có rất nhiều tục lệ, tạo nên những mối giao cảm đặc biệt giữa con người với thần linh, được thể hiện bằng một hệ thống những nghi thức ứng xử với thần linh rất mạch lạc.
Tôi vẫn còn nhớ cảm giác ấy: miệng thở dốc, chân mỏi rã rời, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, còn trong đầu chỉ hiện lên một câu hỏi 'Sao mình lại phải khổ thế này?'. Đó là lúc tôi đang chênh vênh giữa một con dốc dài trên hành trình chinh phục đỉnh Fansipan.
Lễ hội Ẩm thực truyền thống diễn trong khuôn khổ Ngày hội Văn hóa, Thể thao và Du lịch các dân tộc miền núi thành phố Huế lần thứ I năm 2026 vừa được tổ chức tại xã A Lưới 2 đã mang đến cho du khách hành trình khám phá hương vị độc đáo, thưởng thức các món ăn đặc sắc của đồng bào các dân tộc vùng cao.
Giữa những triền đồi xanh ngút ngàn của miền tây xứ Thanh, bản Sa Ná (xã Na Mèo) hiện ra bình yên trong ráng chiều vấn vương mùi khói bếp. Những nếp nhà sàn khang trang, tiếng trẻ nô đùa trong sân nhà văn hóa, dòng suối Son thong dong chảy qua cánh đồng Piềng Héo đang thì con gái trước khi hòa vào sông Luồng.
Dòng sông Hậu mùa này vẫn hiền hòa như một dải lụa mềm, lặng lẽ chảy qua những xóm làng của đồng bào Chăm theo đạo Islam. Mặt nước không ồn ào, chỉ khẽ vỗ vào chân bến, như đang thì thầm kể lại những tháng ngày cũ đã đi qua cùng vùng đất đầu nguồn. Chiều xuống, khói bếp từ những mái nhà sàn ven sông bay lên bảng lảng, hòa cùng tiếng trẻ con gọi nhau trong xóm nhỏ. Tôi trở lại làng Chăm đúng vào mùa Roya Haji, khi tiếng đọc kinh Co ran từ các thánh đường ngân dài trong gió chiều, trầm mặc mà thiêng liêng, khiến lòng người bỗng chùng xuống giữa không gian bình yên của miền sông nước Tây Nam Bộ.
Khi nhiều tuyến đường trong thành phố còn thưa người qua lại, trên dòng sông Hậu, những chiếc ghe xuồng đã bắt đầu tỏa khói bếp, rộn tiếng máy nổ và xuôi ngược trong màn sương sớm. Trong ánh bình minh vừa chạm mặt nước, chợ nổi Cái Răng hiện lên không chỉ như một khu chợ đặc trưng của miền Tây Nam Bộ mà còn là nơi gần như còn lưu giữ nguyên vẹn nhịp sống thương hồ đã tồn tại suốt nhiều thế hệ.
Ở đó có khói bếp, có giếng làng, có vết chân trâu in trên lối nhỏ, và có nhiều hơn một đứa trẻ nhà quê vẫn đang ngoái nhìn về phía ánh sáng của những mùa xưa lưu dấu đến mai sau…
HNN - Chiều buông, khi nhịp sống làng quê chậm lại, những âm thanh nhỏ bé nhất cũng trở nên rõ rệt: Tiếng gió lùa qua kẽ lá tre, tiếng khói bếp vẩn vơ chạm vào mái ngói cũ và cả những thanh âm tưởng chừng đã phai nhạt theo năm tháng.
Trong mỗi ngôi nhà của đồng bào miền núi, gian bếp luôn là một phần không thể thiếu. Trên bếp thường có thêm chiếc gác nhỏ để cất giữ lương thực, hạt giống và nhiều vật dụng gắn với đời sống sinh hoạt hằng ngày.
Sức nóng từ vạn hương vị quy tụ bên bờ biển Mỹ Khê (Đà Nẵng). Video toàn cảnh đêm hội ẩm thực lớn nhất năm với biển người càn quét các gian hàng đặc sản và không gian âm nhạc sôi động
Trong nhịp phát triển du lịch hôm nay, thôn Tha vẫn giữ được dáng vẻ bình yên của một bản làng vùng cao - nơi văn hóa không nằm trong bảo tàng mà hiện diện trong từng mái nhà, từng câu hát Then.
Để rồi, đi qua bao năm tháng, chỉ cần một thoáng nhớ nhà, lòng tôi đã thấy mát lành như đang ngồi lại bên mâm cơm cũ, nơi có bát canh bầu giữa một mùa hè năm ấy...
Trong đời sống của đồng bào Raglai ở phía Đông Nam tỉnh, rượu cần là thức uống không thể thiếu, nhất là trong các nghi lễ, lễ hội, cưới hỏi. Qua bao thế hệ, men rượu nồng ấm ấy trở thành nét văn hóa, là sợi dây kết nối con người với đất trời, với tổ tiên và cộng đồng.
Lấy cảm hứng từ dấu mốc kỷ niệm 85 năm ngày Bác Hồ trở về nước, trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam (1941–2026), MV 'Cùng em tìm về giọt nước đầu nguồn' của nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung, qua phần thể hiện của 2 nghệ sĩ 'Gen Z' Nguyễn Hoàng Yến và rapper Trung Hiếu, là cuộc gặp gỡ giữa âm nhạc dân tộc và đương đại, hướng về cội nguồn, lịch sử.
Thịt trâu, bò gác bếp Cao Bằng, lợn quay xứ Lạng, bánh trứng kiến của dân tộc Tày... là những món ngon độc đáo, lạ miệng thu hút du khách gần xa.
TPHCM những ngày nghỉ lễ, không ít người dân tranh thủ thu xếp công việc để về quê, có khi chỉ cách đôi ba giờ chạy xe mà lòng vẫn nao nao nhớ.
Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ. Con đường đất đỏ dẫn xuống bến nước diễn ra lễ cúng hôm nay bỗng trở nên rộn ràng khác lạ!
Ở độ tuổi này, người ta không đi để chứng minh đã đến đâu, mà đi để hiểu mình đang ở đâu trong cuộc đời — và tìm lại sự bình yên theo cách sâu sắc, trọn vẹn hơn.
Về thôn Lao Chải, xã Y Tý, bản làng như ẩn mình trong mây. Buổi sớm đầu hè vẫn phảng phất chút se lạnh, đủ để tôi phải khoác thêm chiếc áo gió mỏng. Trước mắt là những mái nhà trình tường được bao quanh bởi mây trắng và núi rừng. Trong vẻ bình yên quen thuộc ấy, đời sống người Hà Nhì nơi đây đang từng bước đổi thay.
Ẩn mình bên lòng hồ sông Đà xanh thẳm, thôn Huổi Só 2, xã Huổi Só mang vẻ đẹp nguyên sơ, bình yên như một nét chấm phá dịu dàng giữa đại ngàn Tây Bắc. Nơi bến nước ấy, người Dao quần chẹt bao đời nương vào núi, dựa vào sông để mưu sinh, gìn giữ phong tục và lặng lẽ chuyển mình đi lên. Giữa nhịp sống chậm rãi của một miền sơn cước, Huổi Só 2 hôm nay đang đánh thức những tiềm năng riêng có từ cảnh sắc, văn hóa đến sinh kế lòng hồ.
Giữa nhịp sống hiện đại, một bộ phận bạn trẻ lựa chọn 'chạm' vào ký ức, lưu giữ giá trị xưa cũ bằng công nghệ số, từ đó tái hiện và lan tỏa trên mạng xã hội theo cách vừa lạ, vừa quen.
Một món ăn đơn giản, không khói bếp mà lại cực kỳ tốt cho sức khỏe và làn da, bạn hãy thử ngay nhé!
Từ đại ngàn đến đồng bằng, phong vị quê hương được chắt lọc qua nhiều thế hệ, thấm vào từng món ăn dân dã mà độc đáo. Ẩm thực của đồng bào các dân tộc không chỉ hấp dẫn bởi hương vị riêng, mà còn hàm chứa những giá trị văn hóa đặc sắc của từng vùng miền.
Đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp đi thực tế về một vùng quê còn nhiều vất vả, gian khó. Được ăn những bữa cơm đạm bạc mà người dân quê nấu bằng bếp củi. Nơi ấy bỗng đánh thức trong tôi cả một miền ký ức tuổi thơ tưởng chừng đã ngủ yên. Mùi khói cay nồng len lỏi qua làn áo mỏng, vương trên mái tóc, chạm vào tâm trí, khiến tôi bâng khuâng nhớ về những tháng ngày tuổi thơ đầu trần, chân đất.
Ở miền núi xứ Quảng, hình ảnh bếp lửa bập bùng dưới mái nhà vốn là biểu tượng của sự sinh tồn. Thế nhưng, khi những cánh rừng già lùi xa nhường chỗ cho cây keo kinh tế, khi sự tiện lợi của mì gói, đồ hộp len lỏi vào từng bản nhỏ, 'linh hồn' của những ngôi nhà vùng cao đang đứng trước một cuộc chuyển mình âm thầm nhưng đầy khắc nghiệt.
Có khách. Già làng Riah Đơơr ở thôn Cha'lăng (xã Hùng Sơn) với tay lên gác bếp, lấy xuống miếng thịt xông khói đã ngả màu. Chỉ ít phút sơ chế, mâm thịt dân dã được bày ra, mời khách thưởng vị trong không gian bếp ấm.
Buổi chiều ở bản vùng cao, tiếng mõ trâu lốc cốc vọng từ triền dốc khi đàn gia súc trở về sau một ngày gặm cỏ. Khói bếp tỏa ra từ những nếp nhà sàn, người già nhặt rau, trẻ nhỏ chơi đùa trước sân. Nhịp sống quen thuộc khi được gìn giữ và điều chỉnh hài hòa với điều kiện thực tế, dần trở thành nền tảng quan trọng để người dân vùng cao tạo dựng sinh kế, ổn định cuộc sống.
Muốn ăn bánh khoái cá kình, phải về làng Chuồn: tự chọn cá, chờ đổ bánh và ăn ngay bên bếp lửa. Cái ngon không chỉ ở vị, mà ở cả một phiên chợ đầm còn thở hơi sương.
Thịt trâu, bò gác bếp Cao Bằng từ lâu đã trở thành một phần hồn cốt ẩm thực của miền non nước. Đây còn là thức quà quý dành đãi khách phương xa, kết tinh từ kinh nghiệm chế biến lâu đời, sự khéo léo của người vùng cao và hương vị đặc trưng của núi rừng. Từng thớ thịt săn chắc, thấm đẫm gia vị bản địa, quyện mùi khói bếp đã làm nên một đặc sản mộc mạc mà tinh tế, để ai từng thưởng thức một lần đều nhớ mãi.
HNN - Trong gian nhà sàn vương khói bếp, tiếng ru khe khẽ vang lên: 'Ngủ đi con, ngủ đi đừng khóc nữa, để cha con đi làm cái nương, cái rẫy, để mẹ còn xuống suối bắt cá con ăn…'. Âm điệu mộc mạc ấy đã theo bước chân đồng bào Tà Ôi, Pa Cô, Cơ Tu qua bao mùa rẫy, bao lễ hội. Lời ru của mẹ từ bao đời nay, đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ người con Trường Sơn.
7 vị trí tránh lắp quạt trần để phát huy tối đa công năng của thiết bị, không gian không bị bí bách lại an toàn cho cả nhà và hợp phong thủy, thiết kế.
MỸ - Cặp vợ chồng đã trải qua một đêm khó quên khi phát hiện kẻ trộm mắc kẹt trong ống khói nhà mình.
Không chỉ nổi tiếng với biển, Nghệ An – quê cầu thủ Hồ Văn Cường, còn sở hữu những vùng đất phía Tây hoang sơ, yên bình, được ví như 'kho báu' ít người biết đến.
Những lời nhận xét bi quan từ thầy cô từng khiến Hervé Rogissart rời xa trường lớp từ rất sớm. Sau quãng thời gian làm nhiều công việc nặng nhọc để kiếm sống, anh tìm lại hướng đi cho mình nhờ tình yêu với thiên nhiên, để rồi bước vào con đường nghiên cứu sinh học tiến hóa.
HNN - Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…
Có những buổi chiều đi qua sân tòa, người ta không chỉ thấy những bản án được tuyên mà còn thấy cả những mảnh đời vỡ vụn không cách gì hàn gắn. Sau bản án chung thân vừa được TAND tỉnh Hà Tĩnh tuyên về hành vi sát hại mẹ ruột, câu hỏi 'Mình sinh ra để làm gì?' cứ vang lên đau đớn trong sự thức tỉnh trống rỗng của Trần Văn Dụng (34 tuổi, trú xã Phúc Trạch).