Tháng Tám, anh mang nợ mùa thu

Nửa đêm em ngồi vẽ lá

Anh hiểu ra mình mắc nợ mùa thu

Là tháng Tám. Lá khởi vàng chưa nhỉ

Từ độ người đi*...

Người đã khuất câu thơ còn gởi lại

Lòng mênh mang thương nhớ vòng tay

Tháng Tám em vào câu hò hẹn

Mới nhìn nhau thôi đã hiểu lòng nhau

Biết muôn kiếp từ lâu mình vẫn đợi

Cơn đau này xé nát đắm say

Tháng Tám em vừa đi vừa khóc

Giọt nước mắt tủi hờn giọt nước mắt đắng cay

Thơ em viết đã bao lần anh đọc

Thương cho nhau ngày cách biệt mù khơi

Tháng Tám em ngồi em đếm

Dấu chân ai vừa mới xa rồi

Con đường nhỏ quê mình nhiều khoai lúa

Em vẫn đợi chờ một mùa gặt tình yêu

Gạt nước mắt em xênh xang ra phố

Gương mặt thiên thần vẫn cứ điểm tô

Áo đỏ áo xanh em khoe niềm rạng rỡ

Chỉ nỗi cô đơn không là mới bao giờ!

Tháng Tám, anh từ biệt cơn mơ

Tháng Tám, anh là người mắc nợ

Chúa hiển linh hẳn lòng lành tha thứ

Nợ duyên tình còn trĩu nặng nhân gian...

8-2016

Nguyễn Kim Huy

* Thơ Tô Như Châu.