(Chia sẻ) - "Giờ, tôi mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh" - Chị Tâm nói vậy trước ánh mắt ngỡ ngàng, bàng hoàng của anh Trọng - chồng chị. Bản thân chị cũng chưa bao giờ hình dung sau tất cả những yêu thương dành cho chồng và niềm hi vọng về một tương lai tốt đẹp giữa hai người, chị lại nói như vậy với anh.

Chị là biên tập viên của một nhà sách có tiếng ngoài Hà Nội. Còn anh là kĩ sư trưởng của một công trình xây dựng nọ. Anh chị yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Ai cũng bảo anh chị là tình yêu sét đánh. Chỉ sau vài ngày quen biết, hai người đã yêu nhau say đắm. Chị cũng công nhận tình yêu của anh chị thật nhanh, nhanh đến mức chị không ngờ tới.

Rồi chị có thai, anh chị quyết định làm đám cưới. Những tưởng cuộc đời chị sẽ bước sang một trang mới cũng màu hồng không kém cuộc sống trước đây thì chị hoàn toàn bất ngờ trước những lời thú nhận của anh ngay trước khi làm giấy đăng kí kết hôn.

“Thực ra anh không phải là kĩ sư trưởng, anh chỉ là công nhân của xưởng sửa chữa A”, “Thực ra anh không phải sinh năm X, mà anh sinh năm X-3”, “Xin lỗi em vì anh không tốt nghiệp trường đại học B mà anh chỉ học xong lớp 9 của xã”, “Thực ra anh không phải là người Hà Nội mà cả nhà anh ở quê T”, “Thực ra bố mẹ anh không phải là cán bộ về hưu mà chỉ là ông bà nông dân ngày ngày cắm mặt vào mấy thuở ruộng”…

Chị xót xa vô cùng khi ngày càng nhận rõ bộ mặt thật của chồng (Ảnh minh họa).

Hóa ra chị đã cưới một người đàn ông có tài "nổ", khoác lác. Anh Trọng trẻ hơn chị 2 tuổi mà đàn ông kém tuổi là điều chị không thích nhất. Trong mắt chị, những người kém tuổi thường chưa chín chắn, sốc nổi. Chị sốc vô cùng với điều này. Sau một thời gian trấn tĩnh lại, chị tạm nguôi ngoai khi nghe anh thủ thỉ đã nói dối để được lòng chị. Chỉ vì anh yêu chị quá nhiều mà thôi.

Và chị đã bỏ mặc tất cả để đám cưới của anh chị diễn ra vui vẻ. Thế nhưng sau khi cưới, anh hiện nguyên hình là một ông chúa "nổ".

Ban đầu chị chấp nhận điều này bởi chị hiểu đàn ông có sự sĩ diện nhất định, nhất là khi họ kém vợ. Chị biết anh có tính hay khoe khoang, khoác lác vì bất đắc dĩ. Chị nghĩ sẽ cố gắng điều chỉnh anh dần.

Nhà có hai vợ chồng thì không sao, nhưng cứ khi nào bố mẹ vợ, họ hàng nhà vợ, bạn bè vợ, thậm chí là hàng xóm xuất hiện thì anh bắt đầu bài ca: “Nhà anh có chú bác làm Cục trưởng này nọ, có cô họ bên Mỹ làm giám đốc chi nhánh của Microsoft”, “Cô họ bảo rằng trình độ của anh sang đó làm trợ lý cho cô nhưng anh chẳng thích. Sang đó xa gia đình. Tuy nhiên anh sẽ cân nhắc vì sang đó anh ít nhất cũng lương 10 nghìn…”.

“Con đang chờ dự án hoàn tất để mua căn biệt thự ở Hồ Tây cho vợ con” - anh nói thế với bố mẹ vợ. Nhìn bố mẹ cảm động, hài lòng về con rể, chị ngồi cạnh vừa bực mình vừa ngượng ngùng ghê gớm. Chị tâm sự: “Mình xấu hổ vô cùng vì anh thỏa sức nổ trong khi lương hai vợ chồng cộng lại đâu có cao, biết bao giờ thì chúng mình mới mua được căn biệt thự đó chứ?”

Nghe những gì anh nói, cả họ hàng nhà chị đều tỏ ta tôn sùng anh. Họ ngưỡng mộ bởi những phi vụ hàng tấn tiền cứ bay vèo vèo qua miệng anh. Họ không ngớt khen chị là số sướng khi lấy được người đàn ông như anh.

Chị càng ngày càng nhận ra anh chỉ nói là giỏi, mọi việc từ việc lớn tới việc nhỏ chẳng việc nào không đến tay chị. Ngoài giờ làm, anh suốt ngày chỉ ăn, ngủ rồi chơi game. 3 năm cưới anh, chị như là một người giúp việc hơn là một người vợ. Suốt ngày chị quanh quẩn với điệp khúc đi làm, kiếm tiền, chăm con.

Khi công việc của anh gặp trục trặc, chị an ủi và chấp nhận cho anh nghỉ ngơi tìm việc khác. Một mình chị đi làm quần quật rồi về nhà chăm sóc gia đình, cơm nước, nuôi cả chồng lẫn con...

Nhưng chị muốn phát điên khi thấy anh chẳng tìm việc mà hàng ngày ra quán nước "chém gió" về khả năng làm chồng cũng như khả năng chinh phục phụ nữ của anh.

Chồng rảnh rỗi, còn chị, để đủ cho chi tiêu cho cả nhà, chị phải làm việc từ sáng đến tối. Hết làm việc chính ở công ty, chị lại nhận làm thêm buổi tối, làm thêm ngày nghỉ. Nhiều khi chị tự nhận mình là người đàn bà có ba đầu sáu tay, việc gì cũng đến tay.

Thế nhưng anh Trọng chẳng bao giờ quan tâm tới điều đó. Không những thế, anh còn chẳng cảm thấy chút ái ngại nào với những vất vả của vợ.

Bố mẹ anh, họ hàng lên thấy anh ăn sung mặc sướng, tỏ ra giàu có, họ nhờ vả vay mượn, anh cũng “tít mắt” mở tủ lấy tiền tiết kiệm của chị cho vay.

Chị cảm thấy mệt mỏi vì sự vô tâm đến tàn nhẫn, hèn hạ của chồng. Nhiều khi chị nghĩ, tại sao cùng là phụ nữ, người ta lấy chồng về được nhờ cậy chồng, còn chị lấy chồng về để phải làm quần quật không khác một ô sin trong nhà.

Chị ngày một gầy yếu, anh thì trắng bóc ra, khỏe mạnh, vạm vỡ… 3 năm sống với anh, chị đủ thấm thía nỗi bất hạnh khi lấy phải chồng khoác lác, hèn kém.

Một ngày, nhìn thấy anh đang "bô bô" với anh hàng xóm, giọng đầy tự mãn: "Đàn ông sao khổ thế! Ông nhìn tôi này, nhàn nhã mà vẫn có tiền. Làm quản lý nó phải thế ông ạ!", "Tôi vừa cho bạn vay mấy trăm triệu để làm ăn. Đến khổ, thời buổi này người kiếm được tiền như tôi có vẻ ít"... chị ức vô cùng.

Lúc anh về, chị hét thẳng vào mặt anh rằng: “Sai lầm lớn nhất của đời tôi là lấy một thằng chồng như anh!”. Và lúc này, chị thực sự nhận ra để thay đổi người chồng như anh quả không dễ.

Chị tự trách mình vì ngay từ đầu khi biết anh nói dối, chị đã bỏ qua và không cân nhắc kĩ về điều này. Để đến bây giờ khi bộ mặt thật của chồng phơi bày rõ thì đã quá muộn.