Cầm lá đơn tôi viết sẵn chờ anh ký trên tay, nhìn dòng chữ ký của anh mà tôi choáng váng, không tin nổi vào mắt mình…

Tôi lấy nhau cách đây 2 năm. Đến với nhau sau bao lần chia tay lên xuống, trải qua đủ mọi cảm xúc trong cuộc đời mình. Tôi không thể ngờ rằng, có ngày mình lại phải cầm đơn ly hôn viết sẵn đưa cho anh ấy ký để rồi nhận được kết quả bất ngờ ngoài mong đợi như vậy.

Lấy nhau 2 năm, chúng tôi có với nhau một đứa con gái xinh xắn. Đi làm xa quê, dù còn vất vả vì hai vợ chồng tự lực là chính nhưng chồng tôi vẫn rất yêu thương vợ con. Không một ngày lễ nào anh quên mua quà cho tôi cả. Con ốm đau, không có ông bà hỗ trợ, chồng tôi không ngại thức đêm chăm con cùng vợ. Nhiều lúc, tôi hạnh phúc cảm tưởng mình thật may mắn khi có một người chồng tuyệt vời như vậy bên cạnh.

Năm nay, bố mẹ chồng tôi bán một mảnh đất hùn tiền cho chúng tôi mua một căn chung cư nho nhỏ ở Hà Nội để hết cảnh thuê trọ. Hai vợ chồng háo hức dọn đến nhà mới với nhiều dự định cho cuộc sống tương lai.

Vì có nhà mới nên Tết năm nay, hai vợ chồng tôi quyết định ở lại Hà Nội ăn Tết để còn thắp hương cúng thổ địa. Cô giúp việc về quê nên hai vợ chồng xoay xở chăm con nhỏ, cuộc sống đảo lộn lên hết cả. Con khỏe mạnh không sao nhưng vì quen được cô cho ăn, giờ tôi phải vật vã mãi nó mới ăn hết bát cháo. Chưa hết, ăn xong nó lại khóc nôn ói ra hết cả, rồi ho rồi đi vệ sinh liên tục khiến hai vợ chồng choáng váng không kịp trở tay.

Soc khi cam la don ly hon ky san cua chong vao ngay mung 5 Tet - Anh 1

Cầm lá đơn chồng ký sẵn trên tay mà tôi không tin nổi vào mắt mình. Ảnh minh họa.

Bảo ở lại ăn Tết sẽ khỏe hơn về nhà, vậy mà tôi còn thấy khổ gấp trăm nghìn lần. Mệt mỏi thức đêm chăm con, dậy lại vật vả với đống đồ con nôn trớ, đi vệ sinh. Chưa hết việc lại quay đi nấu nướng phục vụ chồng khiến tôi cáu bẳn không giữ được bình tĩnh.

Chỉ vì tối hôm qua (mùng 4 Tết), khi hai vợ chồng đang ăn cơm, bỗng nhiên, chồng tôi lên giọng “Cô Bình về quê cái là khác ngay nhỉ. Đến cả miếng cơm còn không nhai nổi”. Tôi tức quá cãi lại “Anh khó nuốt thì tự đi mà nấu. Tôi chăm con chưa hết việc còn đi phục vụ ăn. Có chân có tay không tự đi mà làm đi”.

Chồng tôi vốn tính gia trưởng, nghe vợ nói như thế dơ tay đòi đánh “Đồ mất dạy”. Tôi hoảng hốt nhìn chồng rồi hét lớn:

- Được rồi. Tốt nhất giải thoát cho nhau. Tôi không muốn sống với anh nữa. Anh bảo không lấy tôi thì chẳng khổ thế này. Vậy thì ly hôn. Tôi viết đơn, anh ký vào là xong.

- Viết đi. Tôi ký luôn, đừng có thách. Sợ gì mà không ký.

- Tôi không đùa. Đợi đấy.

Nói xong, tôi chạy vào lấy giấy bút ra viết. Nhưng chưa biết mẫu đơn như thế nào, lại vào mạng lần mò cái mẫu. Viết được nửa chừng, chồng tôi đột nhiên thay quần áo đi ra ngoài. Tôi vùng vằng không cho đi vì đang bốc hỏa, muốn anh ta ký luôn cho xong.

Vậy nhưng chồng tôi bảo: “Cứ để đơn đấy, sáng mai về sẽ ký, giờ tôi phải ra ngoài có việc. Tôi không chịu được khi nhìn thấy mặt cô nữa”.

Biết không giữ được chân chồng ở nhà, tôi đành để anh ấy đi. Cả buổi tối tôi nhắn tin khủng bố, chửi rủa đủ kiểu trên điện thoại lẫn facebook. Đúng là phụ nữ không giận thì thôi, một khi đã sôi máu lên rồi thì không kiểm soát được bản thân nữa. Cả tối hôm đó, lòng tôi nóng như ngồi trên đống lửa khi gọi, hay nhắn tin kiểu gì chồng tôi cũng không động tĩnh đáp lại.

Sáng hôm nay, mùng 5 Tết, tôi dậy sớm cho con ăn rồi hai mẹ con đi chơi. Trước khi đi, tôi không quên ghi vài dòng vào tờ ghi chú dán lên tờ đơn ly hôn thách thức chồng: “Tôi căm ghét anh. Ly dị đi. Hứa là làm. Không là con chó. Tôi không sống với chó".

Ra ngoài tưởng sẽ nhẹ bớt nỗi lòng vậy mà tâm trí tôi vẫn rối rắm vô cùng. Rồi tôi nhận ra, mình thật tệ. Chuyện sẽ không có gì nếu tôi bớt đi vài lời và nhỏ tiếng hơn khi biết tính chồng mình như thế. Ngộ nhỡ anh ấy đặt bút ký đơn thật thì sao, tôi phải làm sao với tương lai cuộc đời mình? Rồi tôi sẽ sống tiếp với ai? Đột nhiên tôi ân hận quá chừng. Tôi cứ lung bung câu hỏi đó, đến lúc về nhà, việc đầu tiên là tôi chạy vào bàn xem chồng đã ký vào lá đơn ly hôn chưa.

Chồng tôi ký thật nhưng nhìn cách anh ấy ký mà tôi choáng váng không tin được vào mắt mình. Anh ấy ký ngay vào dòng người xác nhận là “Chó”. Chỉ cần thế thôi là tôi biết, anh ấy vẫn yêu thương tôi và con rất nhiều. Tôi tự dặn lòng mình phải thay đổi để không đánh mất anh ấy.

Một người chồng có tri thức, không hút thuốc, không uống rượu, không gái gú lại rất yêu vợ, chưa bao giờ nặng chân nặng tay với vợ cho dù tức thế nào. Vậy sao tôi lại có thể đánh mất người chồng ấy được chứ. Sau việc này tôi mới nhận ra, tôi cần bên anh ấy suốt cuộc đời này. Sẽ ko bao giờ tôi viết cái đơn thứ hai. Và sẽ không bao giờ tôi dám nói kiểu xúc phạm ấy một lần nào nữa.

...@gmail.com