Trào lưu chuộng size 0 của giới người mẫu từ thập niên 1990 đã trở thành vấn nạn của ngành thời trang khi chứng kiến những “bộ xương” di chuyển trên sàn catwalk. Họ đã phải nhịn đói bằng cách ăn khăn giấy hay tìm đến phẫu thuật để mong mình càng gầy càng tốt…

Được vinh hạnh bước trên những sàn catwalk danh tiếng thế giới là điều người mẫu nào cũng mong muốn. Nhưng đằng sau sự vinh quang đó là cả một sự hi sinh thậm chí là suýt mất mạng với những cách ép cân “điên rồ” của các người mẫu thập niên 90.

Thời trang đương đại tôn sùng người mẫu mình dây. Để nhận được sự tôn sùng đó, người mẫu phải tự bỏ đói chính mình, thậm chí có người còn ăn… khăn giấy hoặc tìm tới phẫu thuật để giảm cân nhanh chóng nếu ăn kiêng không đem lại hiệu quả như ý.

Sau khi Kate Moss đề xướng cho trào lưu “heroin chic” với vẻ đẹp xanh xao, yếu đuối vật vờ như con nghiện thì từ NTK, đại diện các nhãn hàng cho đến các cơ quan quản lý người mẫu đều yêu chuộng chuẩn vẻ đẹp mới rất nguy hiểm này. Đây cũng là một trong những nguyên do đưa đến trào lưu chuộng người mẫu "da bọc xương" trong làng thời trang quốc tế, lẫn vấn nạn người mẫu phải ép cân khốc liệt để đạt được yêu cầu khắc nghiệt size 0.

Là biên tập viên của Vogue Úc, một trong những tạp chí thời trang hàng đầu thế giới, biên tập viên Kirstie Clements có dịp tiếp xúc với rất nhiều người mẫu đến từ các quốc gia khác nhau, cả mẫu trẻ lẫn đã thành danh. Ấn tượng làm bà bị “sốc” nhất chính là cách duy trì cân nặng lẫn giảm cân rất khủng khiếp mà người mẫu phải áp dụng để trụ được trong làng thời trang quốc tế.

Bà Kirstie cho biết: “Có lần tôi tham gia buổi chụp ảnh với 1 người mẫu gốc Mỹ. Tôi đã rất ngạc nhiên không hiểu sao đầu gối cô ấy lại có nhiều sẹo. Và tôi choáng đến mức chẳng biết nói gì khi nghe câu trả lời thờ ơ của cô ấy: “Mấy vết sẹo này là do tôi ngất xỉu quá nhiều lần vì nhịn đói”. Thậm chí một người mẫu hàng đầu nước Úc còn chia sẻ với tôi rằng bạn cùng phòng của cô ấy hầu như vắng mặt suốt. Lý do đơn giản là vì cô ấy bận truyền dịch nhiều giờ trong bệnh viện do nhịn đói hoặc ăn thiếu chất”.

Cũng theo biên tập viên kỳ cựu này, rượu và Coke Diet (1 loại nước uống có gas không chứa calo) đã trở thành thực đơn quen thuộc của người mẫu, vì chúng hầu như không cung cấp năng lượng mà lại giúp họ quên đi cảm giác đói. Một lần khác, bà Kirstie Clements làm việc với những siêu mẫu Úc. Bà hỏi một cô về bí quyết giữ cân. Cô gái này chia sẻ rằng bản thân cô chỉ ăn rất ít hoa quả, rau củ mỗi ngày, còn người bạn của cô thường tới bệnh viện truyền nước chứ không ăn.

Người mẫu Israel Hila Elmalich với thân hình tiều tụy đáng sợ. Cô đã bị đột quỵ và qua đời tại nhà do suy tim sau nhiều năm chiến đấu với bệnh chán ăn. Lúc chết, Hila mới có 34 tuổi và nặng chưa tới 27kg.

Qua hơn 15 năm làm biên tập viên cho 1 trong những tạp chí danh giá thế giới, tiếp xúc với hàng trăm người mẫu, vô tình Kirstie đã tích lũy cho mình nhiều kinh nghiệm nghề nghiệp “không giống ai”. Đó là có thể phát hiện nhanh chóng những ai đang trong giai đoạn chán ăn. Cách kiểm tra đơn giản nhất là xem xét khuôn mặt hay bàn tay của các cô gái. Những người mẫu làm việc bên cạnh bà, nạn nhân của tệ ép cân, đã dần dần xuất hiện các nhóm lông tơ màu sáng trên mặt, cánh tay như một dấu hiệu chứng tỏ cơ thể đang phải đấu tranh giữ ấm vì lớp mỡ dưới da không còn đủ để cân bằng nhiệt. Sốc hơn, Kirstie còn cho biết bà chưa bao giờ nghe người mẫu nào phàn nàn “trời nóng quá” hay tương tự như thế, dù các cô nàng đang mặc áo lông và làm dáng trên sa mạc nắng cháy da.

Lý do khiến các nhà thiết kế ưa chuộng những người mẫu mình dây là bởi họ thường thiết kế trang phục trình diễn dựa trên các ma-nơ-canh. Những bộ đồ thời trang này sau đó sẽ được đưa cho người mẫu mặc và trình diễn trên sàn catwalk. Vì vậy, người mẫu càng cao gầy, mảnh dẻ như ma-nơ-canh càng tốt.

Isabelle Caro, người mẫu Pháp có cơ thể "da bọc xương" từng chụp bức ảnh khỏa thân gây chấn động trong một chiến dịch chống chán ăn năm 2007

Một điều mà các nhà thiết kế thời trang phải công nhận là trang phục trông đẹp hơn khi được mặc bởi những người mẫu cao gầy, tuy vậy, cần phải có giới hạn về độ gầy, hiện tại, giới thời trang đang truyền đi một thông điệp nguy hiểm về “sự gầy”. Không ít người mẫu đã vượt quá giới hạn gầy, trở thành “gầy giơ xương”. Người mẫu càng gầy càng được những người trong nghề ngưỡng mộ. Vì vậy, gần như không có đích đến rõ ràng, cụ thể cho một quá trình giảm cân ở người mẫu. Họ như những con thiêu thân, giảm được cân rồi lại muốn giảm thêm nữa.

Isabelle Caro đã qua đời ở tuổi 28 vào ngày 17/11/2010 sau một thời gian dài chiến đấu với bệnh chán ăn.

Chloe Memisevic, cao 1,8m, số đo ba vòng: 79-59-86, thân hình chỉ có da bọc xương và cô thậm chí không dám tiết lộ cân nặng.

Với một thân hình suy dinh dưỡng, Ioana Spangenberg trông chẳng khác gì một bộ xương di động, và vòng eo của cô cũng nhỏ bé đến khó tin (50cm)

TH ( Depplus.vn/ MASK)