GiadinhNet - Giá như mình tỉnh táo hơn, tìm hiểu rõ nguồn cơn, bỏ qua lời đàm tiếu thì giờ đây không đơn vậy.

Đến bây giờ, anh vẫn tự vấn mình như vậy. Mẹ anh bảo: "Nếu bây giờ con xin lỗi và bày tỏ lòng thành thực của mình, mẹ tin vợ con sẽ bỏ qua, các con sẽ lại êm ấm như xưa". Nhưng trong lòng anh sự hờn ghen, tự ái lại trỗi dậy... Kẻ thù của tình yêu Đó là câu chuyện của anh Phùng ở khu tập thể A6, ngõ Văn Chương (Đống Đa, Hà Nội). Chị Khanh, vợ anh vốn là người phụ nữ có nhan sắc, khéo léo, được tiếng là đảm đang, đức hạnh. Họ sống rất hạnh phúc và dự định cuối năm nay chờ anh Phùng hoàn thành xong công trình xây dựng ở Ninh Bình sẽ có con. Nhưng cũng chính trong chuỗi những ngày anh phải theo công trình, vắng nhà ấy, người yêu cũ của chị Khanh tìm đến. Trong một chừng mực vừa phải, chị Khanh tiếp đón người đàn ông ấy như một người bạn cũ. Nhưng lẽ đời, có kẻ xấu bụng đã thêu dệt câu chuyện, xỏ xiên với anh Phùng: Vợ đẹp là vợ người ta. Lần đầu nghe anh Phùng hơi ấm ức, nhưng vài lần tiếp theo anh sinh ra nghi ngờ vợ. Những lời chì chiết, dày vò thậm chí xúc phạm vợ ngày một nhiều lên. Không chịu được sự xúc phạm của chồng, chị Khanh đã bỏ về nhà mẹ đẻ... Ghen là một tình cảm tự nhiên, nó xuất hiện khi người ta lo lắng nghi ngờ và cảm thấy không nắm bắt hoàn toàn được người mình yêu. Trong trường hợp trên thì ghen tuông là nguồn gốc dày vò của người đang yêu và là sự xúc phạm đối với người yêu. Người ta ví ghen tuông như một con quái vật mắt xanh lè, nó nhìn vào đâu là ở đó có sự ghen tuông, có mất mát và đổ vỡ hạnh phúc. Người hàng xóm của tôi có một anh chồng cao lớn, đẹp trai, ăn nói có duyên nên được nhiều người yêu quý. Những điểm mạnh hấp dẫn của anh khiến họ nên vợ nên chồng, thì nay lại là nỗi lo canh cánh trong lòng của người vợ. Từ khi chị hàng xóm đùa "cô chỉ bằng mấy phần chú, phải biết cách giữ, không là mất đấy", chị đâm lo. Anh đi đâu, làm gì chị cũng thấy không yên tâm, chị giao nhiệm vụ cho con là phải theo sát bố, nhất cử nhất động đều phải báo cho mẹ biết. Một buổi chiều, con bé chạy bổ về thông báo với mẹ: Bố đang cười nói và đưa tiền cho cô nào ở đầu phố ấy. Cơn ghen tức nổi lên, chị mặc kệ chảo cá đang rán trên bếp, xồng xộc chạy ra định bắt quả tang tại chỗ. Mặt mũi đỏ căng lên vì tức, chị nói vung lên những điều thiếu suy nghĩ, đến lúc biết chị kia là người đi thu tiền điện thì chồng chị đã phóng xe về nhà vì quá xấu hổ, còn chị được một mẻ cười cho thiên hạ. Sau lần ấy, anh chị giận nhau mất gần một tháng. Trong con mắt của người chồng thì chị đã có phần kém vế... Chất xúc tác Anh bạn tôi tuyên bố một câu đầy triết lý: "Khi ghen người ta cầm chắc mình đang yêu, cũng như khi tự làm cho mình đau đớn, người ta cầm chắc mình còn sống". Theo anh, hơn mười năm qua, anh chị luôn cảm thấy hạnh phúc như thuở ban đầu là do biết ghen đấy. Nhiều hôm, thấy vợ ăn mặc đẹp, trông mặn mà, trong lòng anh trào lên sự ganh tỵ vì anh chỉ được ngắm chị vào lúc trước khi đi làm. Còn hôm nào, trong đám bạn bè, anh thể hiện sự uyên bác của mình, được chị em ngưỡng mộ mà có hơi quên vợ một chút là chị cười, rồi nhìn đi nơi khác. Anh tinh ý nhận thấy không quên mấy câu nịnh đầm vợ, mọi chuyện lại vui vẻ. Còn không, về đến nhà chị vẫn còn làm mặt giận, khiến anh cả ngày hôm sau phải trổ hết sự "ga lăng" để lấy lòng bà xã. Những câu chuyện kiểu ấy và sự ghen tuông ý nhị đã làm cho cuộc sống của anh chị thêm nhiều màu sắc, tình yêu càng đậm đà hơn. "Xin bật mí nhé, cách giữ tình yêu hay nhất là làm cho chàng (hoặc nàng) hơi ghen ghen một chút"... Bạn và thù Nhưng đáng tiếc là "bí quyết" để phá hoại tình yêu cũng từ cái sự "hơi ghen ghen" như vậy. Chỉ cần liều lượng hơi quá một chút là sẽ tự làm bỏng tay mình. Có người cho rằng ghen là sự phát triển kém về đạo đức, trình độ văn hóa, nó mang nhiều tính tự ái, tầm thường, thiếu lòng tin. Các nhà tâm lý học đã tổng kết: Ghen là bạn đồng hành của tình yêu. Tình cảm đó thật phức tạp và nhiều vẻ. Trong ghen có nỗi lo lắng lẫn nghi ngờ, có lòng ganh tỵ lẫn sự căm tức, có cơn giận dữ và sự hung ác, có tính đa nghi và nỗi thất vọng, có lòng tự ái do hờn giận và nỗi đau tinh thần... ở những người khi cái ghen phát triển thành bệnh lý và hoang tưởng thì đó là nỗi đau khổ của người bạn đời. Trong con mắt những người mắc bệnh lý thì chỉ cần vợ hoặc chồng về muộn một chút, vui quá hay buồn quá, hay nhìn ai... cũng đáng để ghen. Còn ở những người mắc bệnh hoang tưởng thì họ luôn cảm thấy mình không có giá trị và luôn lo ngại vợ (chồng) thích người khác hơn mình. Ghen có nhiều sắc thái, có cái ghen làm đẹp cho tình yêu, có cái ghen giết chết tình yêu, thậm chí mù quáng giết chết cả người mình yêu. Và có cả cái ghen giả vờ nữa... "Giận thì mất khôn, mặn thì mất ngon", ghen tuông chỉ nên như một món gia vị nêm vào thức ăn một liều lượng vừa phải, tạo nên xúc tác. Đừng để ghen tuông tước bỏ đi lòng tin, nền tảng tạo nên sức mạnh của tình yêu. Và dù cho có những giọt nước mắt do mất mát hoặc do ghen tuông gây ra, thì hãy để cho chúng tuôn chảy một cách thực sự con người. Hà Anh