Cô chỉ thấy một khuôn mặt tuấn tú ẩn hiện trong đêm thanh tịnh, quấn quýt dưới ánh đèn đường rồi tan biến…

Tiểu Ngải đi làm ca đêm, hôm nào cũng đến tận 11 giờ khuya mới đi bộ từ quán ăn về nhà trọ. Bỗng một hôm cô thấy bụng đói cồn cào, mặc dù vừa mới ăn ca tối lúc 7 giờ. Cô nhìn thấy một người đẩy chiếc xe, bên trên có một cái nồi bốc khói nghi ngút, một cái biển đề vỏn vẹn chữ “bánh bao” to tướng treo ở cạnh xe đẩy. Tiểu Ngải chạy đến bên chiếc xe, mở miệng nói ngay: “Chú bán cho con 2 chiếc”. Người đàn ông bán bánh bao có dáng cao gầy, mặc một bộ quần áo công nhân màu xanh bàng bạc khá rộng, đầu đội mũ lưỡi trai kéo sụp xuống che gần hết khuôn mặt. Đã thế ông ta còn đeo khẩu trang nên Tiểu Ngải đoán ông ta chạc ngoài năm mươi. Người đàn ông lặng lẽ lấy hai chiếc bánh bao cho vào túi ni lông rồi đưa cho Tiểu Ngải.

Nguoi tinh kiep truoc - Anh 1

Những đêm sau, khi tan ca trở về nhà, Tiểu Ngải đều cảm thấy bụng đói cồn cào. Cô hôm nào cũng mua hai chiếc bánh bao và ăn sạch sẽ trước khi đi ngủ. Có điều Tiểu Ngải cảm thấy hơi kỳ lạ là dù cô về sớm một chút hay muộn một chút, chiếc xe bán bánh bao vẫn đứng ở đó như đợi cô mua xong rồi đi mất.

Tiểu Ngải còn cảm thấy một điều kỳ lạ nữa là cơn đói của cô luôn xuất hiện lúc cô gần tan ca, hoặc là khi chuông đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Có hôm, cô thử ăn một miếng bánh ngọt trước khi ra về định bụng sẽ không ăn bánh bao nữa, nhưng mặc dù ăn bánh ngọt rồi cô vẫn không hạ cơn đói. Cuối cùng cô vẫn phải ăn xong hai chiếc bánh bao mới có thể ngủ ngon.

Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại suốt một tháng, Tiểu Ngải nhận ra một điểm kỳ lạ nữa là người đàn ông ấy không bao giờ nói chuyện với cô, khẩu trang cũng luôn đeo kín mặt, mũ lưỡi trai che mất đôi mắt, ông ta luôn quay về phía có bóng tối cho nên cô chỉ thấy một khoảng đen ngòm ở phần mắt của ông ta.

Có hôm, Tiểu Ngải hỏi mua 4 chiếc bánh bao để sáng hôm sau mang đến quán ăn cho người bạn, ông ta cũng chỉ bán cho cô 2 cái rồi ra hiệu hết bánh rồi. Cô có cảm giác như ông ta chỉ có ý định bán cho mình cô. Cô bỗng có cảm giác sờ sợ. Cô mang suy nghĩ của mình nói với Nhật Hoa, một người bạn cùng làm phục vụ ở quán ăn. Nhật Hoa rú lên: “Không phải đấy chứ? Chẳng nhẽ đó là ma quỷ. Sao cậu không thử cố nói chuyện với hắn ta xem, hoặc là bảo hắn bỏ mũ ra…”.

Mặc dù rất run sợ nhưng Tiểu Ngải không tin vào chuyện ma quỷ. Đêm hôm ấy trên đường về nhà, khi mua bánh bao, cô cố tình trò chuyện: “Bác mới bán hàng ở đây à? Trước đây cháu không thấy?”. Người đàn ông không trả lời, chỉ gật gật. “Nhà bác có gần đây không?”. Lắc đầu. “Bác năm nay bao nhiêu tuổi?”. Thở dài, lặng thinh. “Bác không thể nói được ư?”. Lắc đầu.

Tiểu Ngải biết có hỏi nữa ông ta cũng vẫn câm như hến cho nên cô cầm bánh bao chạy một mạch về nhà. Hôm sau Nhật Hoa nghe câu chuyện liền khẳng định chắc chắn đó là một hồn ma, thậm chí là mới chết chưa được 3 tháng vì phải qua 100 ngày các hồn ma mới có thể nói chuyện được. Tiểu Ngải run cầm cập, định bụng đêm hôm ấy sẽ không về nhà nữa, ngủ luôn tại quán ăn.

Sau khi dọn quán, Tiểu Ngải kê hai cái bàn sát nhau rồi nằm lên, định ngủ một giấc. Khi ấy là mùa đông lạnh giá, cô lạnh đến mức không sao chợp mắt được. Mùi thơm của bánh bao phảng phất đâu đây cộng với cơn đói cồn cào dứt ruột khiến Tiểu Ngải đành ngồi dậy đi về. Lúc đó đã gần 12 giờ đêm, nhưng chiếc xe bán bánh vẫn đang đợi cô ở góc đường vắng lặng.

Cô run rẩy, sợ hãi, tin chắc rằng đó là ma quỷ. Chỉ có ma quỷ mới khiến cô nghiện ngập món ăn của hắn, khiến cô phụ thuộc vào hắn, sau này sẽ khống chế để bắt đi linh hồn cô. Nhưng cơn đói cứ hành hạ cô khiến Tiểu Ngải không ngừng bước chân về phía đó.

Nhân lúc người đàn ông cúi xuống lấy bánh cho cô, Tiểu Ngải lấy hết can đảm một tay giật cái mũ của ông ta xuống, tay kia giật khẩu trang. Toàn bộ khuôn mặt của người đàn ông được phơi ra dưới ánh đèn đường mờ nhạt. Tiểu Ngãi khẽ kêu lên một tiếng rồi ngất lịm.

Những hình ảnh ngắt quãng như một bộ phim bị lỗi tua đi trong đầu cô. Đám cháy, khuôn mặt tuấn tú của một người đàn ông ẩn hiện sau ngọn lửa. Ánh mắt nhìn cô đầy bi thương, và cuối cùng là đôi bàn tay bị cháy nham nhở thò ra khỏi ngọn lửa, chụp lấy cô. Cô hét lên, giật mình tỉnh lại.

Nguoi tinh kiep truoc - Anh 2

Tiểu Ngải thấy mình nằm trên giường trong phòng trọ của cô. Ở một góc tối, tiếng nói âm trầm vang đến: “Tiểu Ngải, cuối cùng em đã nhớ ra?”. “Ông là ai? Có phải là một hồn ma chết oan ức không? Hãy tha cho tôi, đừng bám theo tôi nữa”. Cô run đến nỗi chỉ còn biết bật khóc.

“Tiểu Ngải, em nhớ lại ngày hôm ấy đúng không? Đám cháy ở siêu thị”. “Tôi chỉ nhớ được mơ hồ, rốt cuộc hôm ấy đã xảy ra chuyện gì?”. “Hôm ấy chúng ta đi mua sắm cho căn nhà mới của chúng ta. Chúng ta chuẩn bị cưới. Hỏa hoạn xảy ra, anh đã không kịp mang em thoát ra ngoài. Cả hai đều bị thương”.

Đầu Tiểu Ngải chợt đau như búa bổ, hình ảnh người đàn ông tuấn tú lại vụt qua trong tâm trí, bây giờ để lại trong cô một cảm giác đau nhói nơi tim. “Cưới nhau rồi ngày nào anh cũng làm bánh bao cho em ăn, Tiểu Ngải”. Câu nói ấy vang vang trong đầu cô, khiến cô bỗng trào nước mắt. “Tuấn Lam..”.

Cô muốn ngồi dậy nhưng toàn thân đau nhức. Người đàn ông vẫn đứng trong bóng tối, dịu dàng nói với cô: “Chúng ta hôm ấy không thoát được. Em bị ngạt khói xuýt mất mạng, hôn mê một năm sau mới tỉnh, cũng bị xóa đi một đoạn lý ức. Sau khi em tỉnh lại, không nhớ được gì nhiều, bố mẹ muốn em quên đi chuyện năm đó nên đã chuyển nhà. Họ không ai nhắc lại câu chuyện ngày hôm đó với em, coi như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó, không biết vì sao em nhất định không ở bên cạnh họ, tự ý chuyển đển đây làm việc trong một quán ăn…”. “Thảo nào, khi em tỉnh lại, em luôn có cảm giác đã từng ở bên một người rất lâu. Cảm giác vương vấn, mong chờ vẫn luôn đè nặng lên tim. Em không biết vì sao em quyết định đến đây, chỉ biết trong em có một suy nghĩ thôi thúc em phải đi tìm câu trả lời cho cảm giác của mình. Tuấn Lam, còn anh, giờ ra sao?”.

Một tiếng thở dài thoát ra từ bóng tối nhưng không còn khiến Tiểu Ngải cảm thấy rợn người nữa. Cô cảm thấy một nỗi thương cảm dày vò. “Anh cũng bị cháy đến mức không còn hình hài. Ba tháng sau, anh chết”. Giọng nói trầm ấm buông ra một cách tự nhiên. Bất giác Tiểu Ngải trào nước mắt không ngừng. Cô cố nén cơn đau, tự khống chế nỗi đau của bản thân, ngồi dậy, bước về phía bóng tối.

“Tiểu Ngải, em đừng qua đây”. Một tiếng quát khe khẽ nhưng dịu dàng thoát ra từ góc tối. “Tuấn Lam, dù hình hài anh có thể nào, em nhất định không sợ hãi”. Tiếng thở dài như muốn níu cả màn đêm vào lồng ngực. Một bàn tay đeo găng tay thò ra khỏi bóng tối. Tiểu Ngải đưa tay nắm lấy. Cô thấy mình bị bàn tay ấy kéo lại gần, cho đến khi má cô ấp vào lớp vải ấm áp trên ngực người ấy. Cô đứng lặng trong vòng tay anh, cảm giác như lần đầu khi anh ôm cô, vào mấy năm trước.

“Em nhớ phải sống cho tốt nhé”. Tiểu Ngải gật gật đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi. “Tâm nguyện cuối cùng của anh đã hoàn thành rồi. Anh đã làm bánh bao cho em ăn suốt cả tháng. Giờ anh có thể đi rồi”.

Tiểu Ngải thấy bàn tay mình nhẹ bẫng. Cô tỉnh lại trên cái bàn lạnh giá ở quán ăn. Cô nhìn đồng hồ, mới 12 giờ đêm. Cô chạy vội về nhà. Trên đường, chiếc xe đẩy bán bánh bao và người đàn ông không còn ở đấy nữa. Cô chỉ thấy một khuôn mặt tuấn tú ẩn hiện trong đêm thanh tịnh, quấn quýt dưới ánh đèn đường rồi tan biến…

→ Bình yên vô tận

Phạm Bảo Thoa