(PL&XH) - Tâm nguyện lớn nhất của anh Trường là viết một cuốn nhật ký thật sâu sắc để khi con trai lớn lên sẽ hiểu được tâm tư nguyện vọng của anh mà cố gắng học tập, rèn luyện thành người có ích cho xã hội.

Lớp học đặc biệt

Hơn 3 năm qua, anh Phùng Văn Trường (34 tuổi), ở thôn Nhân Lý, huyện Chương Mỹ, Hà Nội, mở lớp tự nguyện dạy các cháu trong gia đình và trong làng khi rảnh rỗi, giúp các em học tập, rèn chữ và nâng cao ý thức trong học tập.

Cứ khoảng 16g30 chiều là gia đình anh Trường lại tràn ngập tiếng cười của các em học sinh trường tiểu học Nam Phương Tiến đến để rèn nét chữ, học toán. Sau giờ tan học ở trường là các em về dựng xe trước hiên và ngồi ngay ngắn vào bàn học. Không để thầy giáo nhắc, cả 9 em học sinh ngồi đúng vị trí lấy sách môn Tiếng Việt ra học và tập viết. Toàn bộ học sinh lớp học đặc biệt này là học sinh tiểu học và sống tại thôn Nhân Lý.

Anh Trường dùng miệng ngậm chiếc bút chì màu đen bắt đầu viết mẫu bài học mới để các em lớp 1 tập viết. Những nét bút đều đặn và chính xác tạo nên đường nét mềm mại không hề kém chữ viết của người bình thường. Sau đó tiếp tục viết những bài toán cho các em lớp 3, lớp 4 rèn luyện bài tập về nhà, đồng thời giúp các em chữa các bài tập mà các em chưa hiểu. Cứ như vậy, dù lớp học có nhiều lứa tuổi khác nhau nhưng dưới sự hướng dẫn lô-gic của anh Trường, lớp học vẫn rất trật tự và nền nếp.

Lớp học đặc biệt của thầy giáo Trường viết bằng miệng trong căn nhà nhỏ

Trong lớp học đặc biệt có em Long (10 tuổi), lớn nhất là học sinh lớp 4 và cũng là học sinh giỏi nhất, viết chữ đẹp nhất. Ngoài Long còn có 2 em Ngọc và Vân đều học lớp 3 là 2 học sinh nữ viết chữ cũng rất đẹp và thường được thầy cô giáo trong trường chọn đi thi viết chữ đẹp của trường.

Cháu Hà Vân kể: “Cháu sang nhà bác Trường học toán và tập viết đến nay được 2 năm rồi. Bác Trường viết chữ bằng miệng rất đẹp và giúp các bạn trong lớp rèn luyện chữ viết, làm bài tập toán. Từ ngày học ở đây, năm nào cháu cũng được học sinh giỏi và được cô giáo chọn đi thi vở sạch chữ đẹp trong trường”.

Hàng ngày có hai ca học cho các cháu nhỏ. Ca trưa sau giờ tan học buổi sáng khoảng 10g, các em tới lớp học để rèn chữ, kiểm tra bài cũ được cô giáo giao về nhà làm, xong xuôi mới về ăn cơm. Còn các cháu học buổi chiều thì cứ khoảng 16g sau khi tan học, các cháu lại ùa về tiếp tục rèn luyện môn tập viết, tập đọc và làm Toán. Mỗi một ca học như vậy cũng không cố định, thời gian từ 1-2 giờ tùy vào lượng bài vở và thời gian tan lớp của các cháu.

Ngồi trên chiếc xe lăn cũ, xung quanh 3 hướng đều là bàn học của các em nhỏ. Giáo án của anh Trường đơn sơ chỉ có tập sách cấp 1 để chật trên giá sắt ọp ẹp. Động lực lớn nhất giúp anh Trường viết được chữ là từ ngày chuyển ra nhà riêng năm 2010, bố mẹ mở quán tạp hóa nhỏ cho anh trông và được bà con thôn xóm ủng hộ nhưng mỗi khi phải ghi sổ kiểm hay tổng kết thì rất phức tạp. Bởi cả hai bàn tay, hai chân đều không thể cử động vì không có cơ. Anh Trường không thể tự ghi được phải phiền thêm một người nữa. Cũng có người góp ý anh nhờ ai đó thường xuyên nhưng không thể nhờ và làm phiền mãi được nên anh Trường quyết tâm dùng miệng viết.

Ban đầu, rất ngượng, mỏi miệng và mỏi cơ cổ. Thời gian trông quán rảnh rỗi, anh ngồi trên xe lăn tự ngậm bút để tập viết. Sau hơn 1 tháng, anh đã có thể làm chủ cây bút với những nét đầu tiên nhưng chữ vẫn chưa được gọn và rõ. Thấy có hiệu quả, anh chủ động mở ti vi xem các mẫu chữ khác nhau và tự nghĩ thêm nhiều cách viết làm sao chữ dễ đọc và đẹp hơn. Nghĩ là làm, không lâu sau anh đã có thể dùng miệng để viết một cách thành thục và đẹp. Từ đó việc ghi sổ sách của anh cũng trở nên dễ dàng, đặc biệt là anh có thể bán hàng tạp hóa phụ giúp bố mẹ.

Anh Trường bảo với các em gái cho con sang để anh kèm. Hơn 1 năm kèm cặp, các cháu rất tiến bộ và đạt thành tích tốt nên các gia đình trong xóm có con nhỏ cũng có ý gửi gắm để anh dạy thêm. Anh vui vẻ đồng ý, vì đơn giản anh nghĩ cũng muốn vui cửa vui nhà. Lớp học đặc biệt của thầy Trường bắt đầu từ đó.

Anh Trường đang viết bài tập trong buổi học mới cho các cháu học sinh. Ảnh: Quân Nguyễn

Tâm nguyện cho con

Sinh ra là một bé trai bụ bẫm nhưng lên 2 tuổi không hiểu tại sao anh Trường vẫn không thể đi được. Bàn chân, bàn tay không thể cầm nắm như các bạn cùng trang lứa. Lớn thêm một chút vẫn không có dấu hiệu khả quan, bác Phùng Văn Mười (SN 1959), bố anh Trường đưa đi khắp nơi cầu cứu từ các thầy lang cho tới các bác sĩ ở nhiều BV nổi tiếng nhưng đều không biết anh bị bệnh gì.

Tới tuổi đi học, bác Mười đi đăng ký vào lớp 1 của xã và hàng ngày anh được bố và ông nội thay nhau đưa tới trường. Những năm cấp 1, anh Trường cũng cố gắng tập đi và đi được nhưng cứ hễ bị vấp một vật gì dù nhỏ anh cũng bị ngã. Tới năm học lớp 8, một phần vì khó khăn trên đường tới trường, các bạn học cùng cũng đã tách lớp và thường bị các bạn lạ trêu khiến anh tự ti và bỏ học dù ông nội và bố cố gắng thuyết phục – bác Nguyễn Thị Năm, mẹ anh Trường chia sẻ.

Niềm vui của bác Năm (mẹ anh Trường) khi bồng cháu Quảng trong bữa cơm gia đình. Ảnh: Quân Nguyễn

Cách đây hơn 1 năm tình duyên đã đến với anh, điều mà anh không bao giờ dám mơ ước đến. Anh cùng chị Hường, ở gần nhà kết hôn. Ông bà, bố mẹ và cả làng vui thay cho anh vì từ đây có người vợ chia sẻ và đỡ đần.

Niềm vui tiếp tục nhân đôi khi một năm sau vợ anh sinh được cậu con trai kháu khỉnh, được ông nội đặt tên là Trường Quảng. Hàng ngày vợ chồng anh vui vầy với con nhỏ và lớp học trò.

Anh Trường chia sẻ: “Niềm vui lớn nhất của vợ chồng tôi là cháu Quảng. Tôi chỉ mong cháu mạnh khỏe và ngoan ngoãn. Hiện tại tôi đang ấp ủ viết một cuốn nhật ký cho cháu bằng miệng. Tôi muốn khi cháu lớn lên sẽ đọc được những tâm tư, nguyện vọng của mình để cháu cố gắng rèn luyện, học tập thành người có ích cho xã hội”.

Quân Nguyễn