Chuyện phiêu lưu tình ái của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm ly kỳ vào loại bậc nhất của các loại “Tình ký hay Văn nhân tò mò ký” ở nước Nam ta.

Về chuyện tình của mình, anh thường khiêm tốn trải lòng bằng mấy câu thơ sau đây:

“Nếu tôi chết - Hãy tìm tôi nhé

Ái ân gì dưới đất phong phanh

Thủy, Lan, Hương, rồi Dương rồi Điệp

Những chuyện tình như súng liên thanh”.

Trong số không ít các mối tình “vắt vai” của “bác sĩ hoa súng” Hoàng Nhuận Cầm, tôi đã chứng kiến anh từng bị một người đẹp “bắt cóc” anh ngay trong một đêm thơ đầy lãng mạn. Đêm ấy, sau khi các nhà thơ đọc thơ xong, vừa nhận được chút phong bì thù lao gọi là “nhuận bút mồm” và bước xuống khán phòng thì các “nàng thơ” sinh viên quây kín ngay lại xin chữ ký. Hoàng Nhuận Cầm và tôi múa tay ký lia lịa vào sổ tay của các nàng, thấy sung sướng vì có nhiều “fan hâm mộ” mình như các ca sĩ lừng danh hoặc các tài tử nổi tiếng.

Sau một lúc ký đến toát mồ hôi, tôi chợt thấy một nàng thơ nhẹ nhàng vươn tay về phía “bác sĩ hoa súng” và “nhón” lấy luôn chiếc phong bì “nhuận mồm” mà Cầm đang giữ trên tay. Nàng thơ lanh lợi này nhoẻn một nụ cười đầy quyến rũ: “Em mời “bác sĩ hoa súng” đi uống nước với em, để em nhờ bác sĩ tư vấn việc chữa trị một căn bệnh thuộc dạng “bệnh lý tâm hồn” cho em nhé!”.

Nguoi dep doi nha tho chua tri 'benh tam hon' - Anh 1

Nhà thơ, "bác sĩ hoa súng" Hoàng Nhuận Cầm

Cầm mặt tái dại: “Cô này làm sao đấy, mời nhà thơ đi tư vấn bệnh tật mà lại nhón luôn cái phong bì nhuận bút còm của nhà thơ là ra làm sao, cô trả ngay phong bì cho tôi rồi mới nói đến chuyện tư vấn, tư viếc nhá!”. Nàng thơ lại dẩu mỏ cười rõ tươi: “Anh đi uống nước rồi tư vấn “bệnh tâm hồn” cho em, em sẽ trả cho anh gấp mười lần tiền phong bì này ấy chứ, thôi đi với em!”. Nói rồi nàng thơ rảo bước đi ra ngoài về phía một cửa hàng giải khát gần đấy, vừa đi vừa ngoái lại cười rõ lẳng lơ, tay cầm chiếc phong bì vẫy lên vẫy xuống gọi “bác sĩ hoa súng” đi theo.

Cầm mặt mũi vẫn tái nhợt, vội bảo tôi: “Ông đi với tôi ra quán giải khát xem “con bệnh” này giở trò gì?”. Tôi ghé tai Cầm: “Ông sang trước với “con bệnh” này đi, không khéo nó “chuồn chuồn kim” đấy, tôi còn đang ký dở tập thơ cho một nàng thơ cũng đeo bám tôi suốt từ nãy tới giờ rồi!”, tôi chỉ cho Cầm thấy một nàng thơ thơm phức như chiếc bánh ngọt đang đắm đuối nhìn tôi. Cầm chỉ kịp nói một câu: “Lát nữa, xong việc, ông sang ngay quán nước với tôi nhé, tôi nghi ngờ đang có một âm mưu ám hại “bác sĩ hoa súng”, ông ạ!”. Rồi chàng tất tả chạy theo nàng thơ tinh quái vẫn đang cầm chiếc phong bì “còm” vẫy lên, vẫy xuống như nhử mồi “vua thơ sinh viên”.

Tôi lúc đó cũng đang rối bời vì một nàng thơ sinh viên đang chủ động tấn công mình. Nhưng tôi không chịu mất phong bì như “bác sĩ hoa súng” bởi tôi đã nhét luôn vào túi quần bò, có thục tay cả ngày vào túi cũng không hòng lấy được phong bì “nhuận mồm” của tôi, vì tôi đã chặn lên trên bằng một chiếc bật lửa có hình khẩu súng lục. Điều tôi ngạc nhiên, không hiểu vì sao nàng thơ này lại có được tập thơ “Mưa lúc không giờ” in tại NXB Hội Nhà văn của tôi trên tay. Nàng giở bìa phía trong tập thơ này ra, chỉ vào tấm hình của tôi in trên đó, rồi hỏi một cách rất hồn nhiên: “Anh có biết nhà thơ này không?”. Tôi gật đầu cười. Nàng nói luôn: “Em yêu nhà thơ này, anh có muốn biết vì sao em yêu anh ta không?”. Tôi lại cười, bụng bảo dạ: “Chắc đây lại là một “con bệnh” tâm hồn rồi, rất tiếc mình không phải là “bác sĩ hoa súng”, nếu không thì em sẽ biết tay liền!”. “Nếu anh muốn biết vì sao em mê thơ anh, thì chúng mình sang quán nước bên kia đường tâm sự, được không nhà thơ “Mưa lúc không giờ” của em”, nàng dịu dàng ngọt xớt tới mức tôi không từ chối được.

Nguoi dep doi nha tho chua tri 'benh tam hon' - Anh 2

Tình ký của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm thuộc hàng thú vị nhất nước ta.

Tôi theo nàng thơ ấy vào quán giải khát đối diện với hội trường Câu lạc bộ vừa diễn ra đêm thơ. Chúng tôi chọn một chiếc bàn nằm trong một góc khuất để trò chuyện. Quả đất thật tròn, bàn chúng tôi ngồi ngay cạnh bàn “bác sĩ hoa súng” và nàng thơ kia đang ngồi tâm tình. Đúng là “thơ tìm người và người tìm thơ”. Nhìn vẻ mặt của hai người, tôi thấy họ tươi tỉnh, thân mật như một đôi tình nhân đang hướng đến mùa trăng mật. Nhìn vào túi áo ngực của “bác sĩ hoa súng”, tôi thấy chiếc phong bì “nhuận mồm” đã nằm định vị trong đó. Vậy là nàng thơ táo tợn kia không có ý đồ “chuồn chuồn kim” mà đang mồm mép như tép nhẩy tán tỉnh ông bạn vàng của tôi. Chẳng hiểu họ tán nhau kiểu gì mà chàng và nàng nhìn nhau đắm đuối lắm.

Tôi hỏi vọng sang bàn bên ấy theo kiểu đá xoáy: “Thế “bác sĩ hoa súng” đã chẩn đoán được căn bệnh gì cho nàng thơ chưa, phải dùng thuốc gì và chữa trị kiểu gì?”. Cầm cười phớ lớ: “ Bạn này mắc căn bệnh nặng lắm- bệnh yêu đơn phương. Thuốc chữa trị cho nàng bây giờ phải dùng thơ tình “liều cao”. Tớ phải đích thân hàng ngày “bốc thuốc thơ” cho nàng “trong uống ngoài xoa” rồi dần dần “trong xoa ngoài uống”, bệnh của nàng muốn thuyên giảm là phải nghe thơ liên tục cả đêm lẫn ngày, các cậu hiểu chưa”.

Dứt lời, Cầm ghé sát vào tai nàng nổ liền một tràng thơ như súng liên thanh:

“Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới

Như cánh chim trong mắt của chân trời

Ta đã chán lời vu vơ, giả dối

Hót lên! dù đau xót một lần thôi

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói

Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ

Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ

Em hay là cơn bão tự ngàn xa

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ

Gió em vào - nếu chán - gió lại ra

Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó

Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi”.

Nguyễn Việt Chiến