(Dân Việt) - Như những người nông dân Việt Nam, ngoài trồng trọt, chăn nuôi, nông dân Áo cũng xoay xở đủ nghề. Họ cũng "đầu tắt, mặt tối", nhưng không chân lấm, tay bùn.

Một ngày của Evelyne Ngôi biệt thự của gia đình Evelyne (thuộc làng Rohrberg, Schwaz, Tirol) nằm trên triền dốc của một quả đồi xung quanh là thảm cỏ, sân chơi. Đứng ở nhà Evelyne nhìn xuống, nông thôn Áo như một bức tranh, một vùng đồng cỏ bao la, cánh đồng ngô xanh biếc và những ngôi biệt thự cheo leo trên những quả đồi. Công việc chính của Evelyne là trồng rừng (khoảng 7ha) và chăn nuôi. Evelyne hạnh phúc bên ngôi biệt thự của mình. Lúc tôi đến thăm, Evelyne đang rất bận rộn với việc cho một đàn thỏ ăn cỏ và khám sức khỏe cho chúng. Mỗi ngày, Evelyne bận rộn với việc chăm nom đàn gia súc, từ cừu, bò, dê với hàng đống việc không tên tuổi. Công việc cuối cùng trong ngày của Evelyne là làm việc tại "văn phòng". Đó là một căn phòng rộng hơn chục mét vuông nhưng đựng "trăm thứ bà rằn ", máy ấp trứng mini, hộp thuốc thú y, tủ đựng tài liệu... Evelyne mở tủ lạnh lấy ra mấy chai bia mời tôi. Vừa uống bia, Evelyne vừa mang sổ sách ra ghi chép. Evelyne bảo hàng ngày phải ghi nhật ký về tình trạng của đàn gia súc, gia cầm. "Đây là thời gian thư dãn nhất trong ngày của tôi đấy "- Evelyne bảo. Thế anh không nghỉ giải lao? Tôi hỏi. Evelyne trố mắt ngạc nhiên rồi nói, chúng tôi không có khái niệm này. Khi được hỏi nếu đàn cừu bị bệnh thì thế nào? Đưa cho tôi xem một kẹp giấy treo trên tường, trong đó có các biểu đồ, Evelyne giải thích, bác sĩ thú y kiểm tra thường xuyên, ghi chép hết trong này, họ chịu trách nhiệm. Sau một hồi tính toán, ghi chép sổ sách, Evelyne kết thúc công việc cũng là lúc trời nhá nhem tối. Người bách nghệ Hiệp, anh bạn Việt kiều của tôi bảo, hôm nay sẽ đãi bác món "lolotica" (lòng lợn tiết canh). Ở đất nước con ruồi bay qua người ta cũng sợ thì lấy đâu ra món ấy - tôi nghĩ Hiệp đùa. Nhưng chuyện thật như bịa, tôi đã được ăn tiết canh, lòng sốt và uống rượu "nút lá chuối " ngay trên đất Áo bởi nhờ có Evelyne. Thật khó phân biệt được ranh giới giữa thành thị và nông thôn nước Áo, bởi ngay cả ở vùng sơn cước, xa xôi hẻo lánh, cũng toàn biệt thự, nhà cao tầng... đua sắc cùng những cánh đồng, hoa cải, hoa hướng dương, từng ô đều tăm tắp, rực rỡ dưới nắng vàng. Không chỉ chăn nuôi và làm rừng, Evelyne còn kiêm luôn cả nghề hàng giát, chế biến đồ ăn để bán. Mỗi tháng 2 lần vào thứ 5 của tuần đầu và tuần thứ 3, Evelyne mổ lợn. Người Việt, muốn ăn "lolotica" thì phải dặn trước Evelyne, tự mình đến hãm tiết, mang tất cả về nhà để làm. Nhà Evelyne là một địa chỉ quen thuộc của người dân trong vùng. Sản phẩm của Evelyne rất phong phú, từ xúc xích, thịt hun khói, sườn nướng đến rượu, vừa rẻ, vừa tươi, lại không có chất bảo quản. Bởi vậy, Evelyne rất đắt hàng. Evelyne dành khoảng 50 mét vuông tầng hầm để làm khu chế biến thịt lợn. Vừa bước chân vào cửa đã thấy thơm lừng, như mùi chả nướng Hà Nội, máy thái, máy nghiền sáng bóng, không một sợi mạng nhện hay con ruồi, con muỗi. Evelyne kiêm cả nghề mổ lợn. Thịt lợn được Evelyne chuyển xuống tầng hầm, cho vào máy cắt ra từng miếng. Một phần Evelyne cho vào lò làm thịt hun khói, một phần cho vào máy nghiền để làm xúc xích... thành phẩm được đóng gói trong túi nilon rất cẩn thận, chỉ có điều không có nhãn mác. Kế bên khu chế biến thịt lợn có một phòng đặt máy chưng cất rượu to như chiếc bàn làm việc. Khác với rượu quê ở Việt Nam nấu bằng gạo nếp, rượu của Evelyne được chưng cất từ hoa quả như mận, táo. Trong phòng chưng cất rượu có đến 3-4 chiếc téc để đựng rượu. Nước Áo cho phép người dân chưng cất rượu để uống, nhưng không được kinh doanh. Trước khi chia tay Evelyne, tôi hỏi anh: "Đã quá bận rộn với đàn gia súc và cũng là đại gia, sao còn giết lợn, nấu rượu cho vất vả?", Evelyne chỉ nhún vai, tủm tỉm cười. Nhìn Evelyne, tôi thấy giống nông dân quê mình đến thế, rất cần cù, chịu khó. Chỉ có khác, Evelyne luôn nở nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt căng hồng, mãn nguyện, chẳng có dấu hiệu nào của vất vả, lo âu. Lê Chiên (từ Vienna, CH Áo)