(CATP) Dưới ánh đèn mờ ảo cùng tiếng nhạc, nữ tiếp viên lả lơi mời chào: “Thư giãn anh nhé! Em chiều tới... Z”. “Điệp khúc” này trở thành slogan được nhân viên massage sử dụng để chèo kéo khách đi “dịch vụ” ngoài luồng.

CHIỀU KHÁCH

|Những ngày cuối tuần, các cơ sở đấm bóp, massage ở TPHCM ken đầy người. Khi đã chếnh choáng hơi men, khoảng 20 giờ, H., một tay ăn chơi có tiếng ở quận Thủ Đức rủ cả đám cùng vào nhà hàng massage T.V trên đường Cao Thắng (quận 3). Bảo vệ nhà hàng kêu chúng tôi vào quầy tiếp tân mua vé. Vé có hai loại: “Vé thường 100.000 đồng/người, vé VIP 150.000 đồng/người. Mỗi vé này, khách và nhân viên được phép “gần nhau” 45 phút trong phòng kín. Muốn “tâm sự” thêm với em út thì phải trả thêm phí và tiền bo cho nhân viên”, nữ tiếp tân nói. Để khách hiểu rõ hơn các dịch vụ, tiếp tân giải thích thêm: “Vé thường bao gồm xông hơi khô hoặc xông ướt, tắm thủy lực tập thể, sau đó được em út “chăm sóc” tại phòng kín. Vé VIP cũng gồm các dịch vụ như vé thường nhưng khách được nữ nhân viên “tắm tiên” tại một phòng riêng. Khách và nhân viên được “thân mật” với nhau, tiền bo tính riêng. Muốn được em út “chiều tới bến” thì ngoài tiền bo tối thiểu 200.000 đồng/lượt, khách phải “bơm” thêm “đạn”.

Đêm về khuya, tuy ngoài đường vắng người qua lại nhưng trước cửa những tiệm massage, xông hơi đèn điện vẫn sáng trưng, khách ra vào tấp nập và không có dấu hiệu cho thấy đêm dần trôi tại “thiên đường sung sướng”. Một số ông khách đã ngà ngà cặp kè bên mấy em nhân viên dập dìu đi vào phòng, kèm theo những tiếng cười sặc sụa. 23 giờ, chúng tôi ghé tiệm massage S.H nằm trên Quốc lộ 13. Mua vé xong, một nam phục vụ ghé tai chúng tôi thì thầm: “Cần em trẻ, đẹp thì bồi dưỡng 50.000 đồng tôi lựa cho”. Biết là “bồi tiêm” “đánh lẻ” nên chúng tôi lắc đầu đi thẳng vào trong.

Tiếp viên ăn mặc gợi cảm

Gọi là kỹ thuật viên massage nhưng nhiều cô gái không biết đấm bóp, chỉ giỏi sờ soạng, kích thích và bày đủ chiêu chèo kéo khách “thư giãn” nhằm kiếm tiền bo. Đối tượng mà họ nhắm đến là những ông khách ngà ngà, đám thanh niên choai choai thuộc dạng “ngựa non háu đá”.

PHẬN NỮ MASSAGE

“Nghĩ lại những tháng ngày vùi mình với nghề massage, em vẫn chưa hết rùng mình. Ai cũng nghĩ, nhân viên tụi em được ăn sung mặc sướng, tiền tiêu xả láng, nhưng họ không hiểu hết những tủi nhục mà tụi em trải qua. Cuộc sống của em chỉ quẩn quanh với việc tiếp khách đến tận khuya. Mệt mỏi, căng thẳng, đôi lúc gặp phải khách say xỉn, vô văn hóa thì bị chửi rủa, lăng mạ ác ý, thô tục nhất trần đời. Thời gian đầu mới nghe, em chết lặng và chỉ biết khóc thầm. Nhưng về sau phải cắn răng chịu đựng, nghe riết rồi cũng quen, lâu dần thì mất cảm giác trước tất cả những lời thóa mạ của khách”, Kiều, một nữ nhân viên massage đã giải nghệ kể lại trong xót xa.

Chung suy nghĩ với Kiều, Mai - nhân viên nhà hàng massage tại quận 2 tâm sự: “Mỗi ngày tụi em phải phục vụ cả chục gã đàn ông. Già có, trẻ có, bẩn có và bẩn kinh khủng cũng có, nhiều lúc còn gặp cả khách “dê cụ” đòi “hành xử” ngay tại phòng. Khách có nhu cầu sao, tụi em phải ngoan ngoãn phục vụ vậy. Nếu không nhiệt tình, không làm khách vui, nhân viên thư giãn sẽ mất tiền bo, thậm chí sẽ bị bảo kê “hỏi thăm” và xử đẹp. Khách đến massage đủ mọi thành phần, đẳng cấp, lứa tuổi. Tiếp viên cũng được chia làm hai, ba loại. Ở đẳng cấp cao là những em trẻ, xinh đẹp, chịu chơi. Những tay đẳng cấp thấp thì chọn những phụ nữ lớn tuổi, kém xinh đẹp hơn. Giữa họ luôn diễn ra cuộc cạnh tranh khốc liệt về khách - tình - tiền. Đã là nhân viên thì đành chịu nhiều tủi nhục, bon chen “cày” cả ngày lẫn đêm. Sẵn tiền bo thì ăn chơi sa đọa, muốn nổi trội thì phải dùng mỹ phẩm và liên tục tẩy trang nên sức khỏe và nhan sắc bị tàn phai khủng khiếp. Lúc lớn tuổi, già và xấu sẽ bị khách chê rồi đổi qua đổi lại như món hàng. Khi thất nghiệp, chẳng biết tìm việc đâu mà làm vì người đời thường hay ghẻ lạnh với gái massage. Ngẫm thấy, phía trước mịt mù, tất cả rồi lại về với hai bàn tay trắng và những tủi nhục hằn sâu trong trí óc”.

Trong thế giới massage đầy rẫy toan tính, cạm bẫy của cả khách làng chơi lẫn nữ nhân viên, vô hình trung tạo thành những mảng tối ô hợp với muôn vàn đắng cay, tủi nhục, đau khổ mà người chịu thiệt lại là nữ nhân viên. Cạnh tranh, đào thải trong giới diễn ra liên tục. Kết thúc một đời massage thì phận nhân viên chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Không những vậy, nhiều người còn bị lôi kéo bán dâm, đi theo con đường hút chích, trộm cắp... dẫn đến tù tội. Đa phần các nhà hàng massage thường “tặng thêm” cho khách dịch vụ xông hơi bằng các loại “dược liệu” có mùi thơm đặc biệt như quế, hương sả... Tuy nhiên, ít ai biết rằng hương liệu dùng xông hơi đều là hóa chất không nguồn gốc, nhãn mác được bán trôi nổi trên thị trường gây nguy hại đến sức khỏe con người.