(Tình yêu) - Phụ nữ rất hay “Được đằng chân, lân đằng đầu”, được chiều quá dễ sinh hư…

Phụ nữ rất hay “Được đằng chân, lân đằng đầu”, được chiều quá dễ sinh hư…

Anh trai tôi lấy vợ năm 2.000, lúc đó anh trai tôi mới 25 tuổi, còn chị dâu 22, anh tôi tốt nghiệp đại học, còn chị tốt nghiệp một trường cao đẳng. Lúc cưới, anh chị tôi chưa có nhà riêng, giá như những cặp vợ chồng khác thì anh chị tôi sẽ phải về sống với bố mẹ chồng.

Nhưng chị dâu tôi lại không muốn như thế, vì cho rằng mẹ chồng sống với nàng dâu thế nào cũng xảy ra chuyện, mà chị ấy lại không khéo làm dâu. Anh trai tôi thì chiều vợ, không muốn làm vợ phật ý nên cưới xong hai vợ chồng ra thuê nhà ở riêng, bỏ mặc những lời khuyên can của gia đình. Bố mẹ tôi rất buồn, nhưng cũng không muốn can thiệp quá sâu vào quyết định của hai người nên cũng để cho họ ra ở riêng.

Ở riêng, lại được chồng yêu chiều, nên mọi việc trong nhà chị dâu đẩy hết cho chồng lo. Lần nào tôi và mẹ đến chơi, cũng thấy anh trai tôi hết nấu cơm lại rửa bát, quét nhà, trong khi chị dâu thì ngồi xem ti vi, buôn điện thoại, viết blog. Mẹ tôi không hài lòng, nên thường gọi riêng anh trai tôi ra để nhắc nhở, nhưng anh trai tôi lại không nghe, cho rằng vợ mẹ tôi quá khắt khe, nên không muốn con trai động đến việc nhà cửa, cơm nước.

Thậm chí, cũng vì chuyện này mà nhiều lần anh trai tôi còn cãi lại bố mẹ trước mặt vợ, điều đó làm cho chị dâu tôi thêm coi thường, ăn nói hỗn láo với bố mẹ chồng. Không muốn bố mẹ can thiệp vào cuộc sống riêng tư, nên thời gian anh trai và chị dâu về thăm bố mẹ cứ thưa dần. Tôi và mẹ giận anh chị nên cũng chẳng muốn qua lại nhà anh chị nhiều.

Rồi tôi đi học đại học xa nhà, thời gian về nhà cũng ít đi. Nhưng mỗi lần về quê thăm anh chị, tôi lại thấy gia đình anh chị có điều gì đó bất ổn. Chị dâu chẳng mấy khi có nhà, tôi hỏi thì mỗi lần anh trai tôi nói một kiểu, lần thì nói đi làm thêm, lần thì nói đi về bên ngoại, lần thì nói đi ăn cỗ đám cưới. Trẻ con cũng không có nhà, tôi hỏi thì anh nói đang ở chơi nhà ông bà ngoại.

Rồi cảm giác của tôi là đúng, chị dâu cũng ngoại tình. Nhưng không giống như vợ anh Gia Hưng, chị ấy không xác định lấy người đàn ông kia, có lẽ vì anh ta cũng không xác định bỏ vợ để lấy chị. Nên khi anh trai tôi biết chuyện, chị đã khóc rất nhiều, quỳ dưới chân chồng và bố mẹ chồng xin được tha thứ và sửa chữa sai lầm để nuôi con, vì những đứa con, anh trai và bố mẹ tôi cũng chấp nhận tha thứ cho chị dâu, nhưng cuộc sống vợ chồng anh, chị đã không bao giờ quay lại như xưa.

Câu chuyện của anh trai và chị dâu cứ ám ảnh tôi mãi, tôi cứ nghĩ tất cả cũng chỉ vì anh trai tôi quá nuông chiều vợ. Sợ được nuông chiều quá sẽ sinh hư, nên khi lấy chồng, tôi đã nói với chồng mình rằng, đừng bao giờ anh chiều vợ quá, sẽ khiến em sinh hư. Nếu một ngày em mắc sai lầm, anh có thể cảnh cáo em bằng môt cái tát, nó sẽ giúp em biết đâu là điểm dừng và quay đầu lại.

Thiện An