- Đời công nhân gắn với công trường, sự nguy hiểm trong tai nạn lao động luôn rình rập, nhiều khi sự sống và cái chết của họ thật mong manh.

Máu đổ Trên công trường không chỉ có những người đàn ông làm phụ thợ hồ mà còn nhiều chị em phụ nữ cũng làm nghề này. "Biết là nặng nhọc và nguy hiểm nhưng không có nghề nào trả tiền công cao như nghề này, một ngày từ 90.000 - 120.000đ, chỉ như vậy tôi mới đủ tiền nuôi con ăn học", chị Minh đang phụ hồ ở một công trường quận 2 (TP.HCM) cho biết. Gần 5 năm theo chồng phụ hồ, chị Minh đã không ít lần chứng kiến cảnh máu đổ trên công trường, chị kể: "Lần đầu đi theo chồng phụ hồ ở công trường quận Gò Vấp, TP.HCM chưa đầy một tháng tôi đã chứng kiến 2 cái chết ở công trường. Đó là vụ sập dàn giáo, hai người chết và 10 người bị thương. Chồng tôi cũng phải nằm viện gần một tháng vì gãy tay". Chị Hồ Thị My, quê Đồng Tháp, đang làm ở công trình trường học quận 2, TP.HCM không còn nhớ nổi mình đã thức bao nhiêu đêm để đi đổ bê tông cho công trình... Chỉ tay về những tòa nhà cao tầng ở Bình Thạnh, chị nói: “Đó đó, những tòa nhà đó cũng là có tay tui phụ xây. Từ ngày theo đuổi cái nghề này tôi đã hơn 10 lần nằm viện vì kiệt sức. Nhưng chúng tôi vẫn đăng ký những ca làm đêm chỉ vì ban đêm chủ thầu trả lương cao hơn ban ngày. Ban đêm hiếm người làm mà công làm đêm bằng 3 lần làm ngày tại sao lại không đăng ký". Chị My nhớ lại lần đổ máu ở công trường chị làm: "Đó là tháng 1/2010 trên công trường quận 11. Vụ sập dàn giáo đã làm cho anh Tươi rơi tự do từ trên cao xuống và chết tại công trường. Nghĩ lại đời phụ thợ hồ tôi thấy sao nhiều máu và nước mắt quá. Cứ mỗi lần nghe ai đó chết trên công trường tôi lại nghĩ, "thần chết" gọi tên ai người đó phải thưa thôi. Ranh giới giữa sự sống và cái chết của phụ thợ hồ sao mong manh quá". Không ít người biết rằng, treo mình lơ lửng trên những tòa nhà cao hàng trăm mét rất dễ đánh đổi bằng cả tính mạng. Tuy nhiên họ không có lựa chọn nào hơn, vì nghèo khó, vì gánh nặng cơm áo họ chấp nhận hiểm nguy để mưu sinh. Điều khiến chị My và nhiều người lao động lam lũ trên công trường đau lòng là sự thờ ơ của nhà thầu khi tai nạn xảy ra. Nếu nhà thầu đầu tư cơ sở vật chất, dàn giáo an toàn thì sẽ hạn chế được tai nạn trong lao động. Thế nhưng, họ đã không những không đầu tư mà khi tai nạn xảy ra, họ lại còn tìm cách đùn đẩy trách nhiệm. Ký ức kinh hoàng Đã hơn 3 năm rồi, chị Hương (40 tuổi) quê An Giang vẫn nhớ như in ký ức kinh hoàng nhất của cuộc đời mình. Giọt nước mắt chị vẫn cứ lã chã khi kể về cái ngày định mệnh đó. "Hơn nửa đời phụ hồ cho những công trình, tai nạn lớn nhỏ xảy ra với tôi không biết bao nhiêu lần, không ngờ cái ngày đó tôi mất đứa con duy nhất ở đại công trường cầu Cần Thơ, tất cả sao giống định mệnh quá!". Chồng chị mất trong một tai nạn ghe. Chị chưa đi bước nữa vì muốn nhìn đứa con trưởng thành và lập gia đình. Thế nhưng, Lê Văn Quá - con trai của chị không bao giờ về nữa khi nhịp cầu Cần Thơ đổ sập xuống. Chị kể: "Ba ngày liên tục gào thét trong đống đổ nát, tôi chẳng biết sao mình lại còn sống đến bây giờ, hôm đó tôi phụ nấu ăn cho tổ 16, có con trai tôi làm đổ bê tông, khi nghe tin đổ sập nhịp dẫn tất cả mọi người đều kinh hoàng vì nơi đó công nhân đang làm việc rất đông". Nước mắt chị lại lã chã chắp tay khấn cầu cho linh hồn của đứa con trai xấu số. Giờ đây chị lại lăn lộn trên công trường đại lộ Đông Tây, có lẽ chị là một trong những người phụ nữ có số phận đặc biệt nhất mà tôi gặp được trên công trường. Hai người đàn ông bên chị đã ra đi, giờ đây chị không bao giờ dám nghĩ mình sẽ đi thêm bước nữa. Làm chung với chị còn có chị Lan quê An Giang cũng mất em ruột của mình trong vụ sập cầu Cần Thơ. Chị nhớ lại cảnh mẹ mình cứ chực lao vào hiện trường đổ nát đòi ôm xác con trai, bị bảo vệ cản lại, mẹ chị khuỵu xuống đau khổ quằn quại. Đó là những ngày kinh hoàng đối với gia đình và ký ức của chị. Cả hai người phụ nữ đều có ký ức buồn, bóng của họ cứ liêu xiêu đổ trên những khối bê tông, giữa công trường ồn ào và khói bụi. Hạnh phúc tổ chức ở lán trại công trình Ở công trường đầy máu và nước mắt, nhưng không phải vì thế mà không có hạnh phúc đối với những người phụ hồ. "Chuyện không phải hy hữu nhưng ít nhất đã có hai đám cưới được tổ chức trên công trường". Ông Hòa một thợ cả quê ở Bình Định khẳng định. "Đó là năm 2008 tại công trường xây dựng trường đại học Quốc tế thuộc đại học Quốc gia TP.HCM đã diễn ra đám cưới của hai công nhân xa nhà. Tôi chỉ nhớ họ đều qua tuổi 40, đi làm chung với nhau đã nhiều công trình và quyết định cưới nhau ở công trình này". Đám cưới gần đây nhất mà ai cũng biết đó là đám cưới trên công trình đại lộ Đông Tây. Nhiều công nhân của công ty xây dựng số 1 tham gia xây dựng công trình đại lộ Đông Tây không thể quên đám cưới của anh Hồi và chị Chinh, cả hai người làm chung với nhau, thương nhau và tổ chức đám cưới ngay trên lán trại của công trình. Khi tổ chức đám cưới chị Chinh đã bàn bạc rất kỹ với anh Hồi cuối cùng họ chọn ngay trên công trình, vừa tiết kiệm cho chi phí vừa thật ý nghĩa cho đời làm phụ hồ của mình. Giờ đây anh chị đã có con, năm nay bé đi học mầm non và anh chị sẽ gửi cháu về quê để con được ăn học đàng hoàng. Đỗ Ngà