(PL&XH) - Về minh bạch tài sản, theo ông Tiến, có kê khai mà không công khai. Bản kê khai tài sản thường được cất "rất ngăn nắp, kín đáo, cẩn mật" trong tủ hồ sơ của các cơ quan quản lý cán bộ mà không niêm yết công khai.

Đại biểu Lê Như Tiến, Phó chủ nhiệm UB Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội nhận định, mặc dù Luật Phòng, chống tham nhũng có quy định trách nhiệm người đứng đầu để xảy ra tham nhũng song lại mang tính hai mặt, vì sợ liên đới trách nhiệm mà người đứng đầu thường che chắn, giấu kỹ. Khi có tham nhũng xảy ra, chính người đứng đầu lại chỉ đạo, biến báo, nhào nặn số liệu, làm phép thuật để tham nhũng chỉ còn là khuyết điểm hoặc sơ suất, chỉ xử lý nội bộ ở mức phê bình, nhắc nhở, hoặc chuyển công tác lên cấp cao hơn.

Ông Tiến thẳng thắn nói: “Vì thế, nhiều người nói: xung quanh chúng ta toàn đồng chí tốt, “bộ phận không nhỏ” là ở cơ quan khác, ngành khác, địa phương khác. Có vị đại biểu tâm sự, mỗi lần ra họp QH, lãnh đạo địa phương dặn rất kỹ lưỡng, muốn phát biểu gì cũng được trừ phát biểu về tham nhũng vì nếu phát biểu, khi còn cơ chế xin - cho, mình xin… ai cho? Càng không nên phát biểu về tham nhũng ở địa phương vì dại gì “vạch áo cho người xem lưng”. Thế là tiếng nói chống tham nhũng có nguy cơ bị triệt tiêu ngay trên diễn đàn QH”.

Về minh bạch tài sản, theo ông Tiến, có kê khai mà không công khai. Bản kê khai tài sản thường được cất "rất ngăn nắp, kín đáo, cẩn mật" trong tủ hồ sơ của các cơ quan quản lý cán bộ mà không niêm yết công khai. Ông phản ánh, có cán bộ cấp phòng ở một TP, sau hơn 1 năm, tài sản tăng thêm, có giá trị gia tăng lên đến hàng chục tỷ đồng, có cậu bé mới lớn đã “tích lũy” được cả biệt thự sang trọng, ô tô đắt tiền.

Minh Đạo