Phúc thẩm lần 1, tòa nhận định chưa có căn cứ kết tội bị cáo nhưng phúc thẩm lần 2, tòa tuyên y án ba năm tù treo.

Ngày 11-11, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM xử phúc thẩm lần 2 đã bác kháng cáo kêu oan của bị cáo lẫn gia đình nạn nhân và tuyên phạt Thiệu Minh Hùng ba năm tù treo về tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ.

Theo hồ sơ, tối 12-9-2007, sau khi đã uống rượu, ông NTT - phó giám đốc một bệnh viện ở Đồng Tháp chạy xe máy trên quốc lộ 30 theo hướng Hồng Ngự đi Cao Lãnh. Đến thị trấn Thanh Bình, xe ông T. va chạm với xe máy do Hùng lái chở bạn chạy ngược chiều (Hùng cũng đã uống rượu). Ngay khi tai nạn xảy ra, ông T., Hùng và bạn Hùng được người dân đưa đi cấp cứu. Trong quá trình điều trị, bạn của Hùng không may chết, còn ông T. và Hùng được xuất viện sau 10 ngày. Theo kết luận giám định, ông T. bị thương tật 37% vĩnh viễn. Hùng thì từ chối giám định thương tật và bị khởi tố, truy tố tội danh nói trên theo điểm đ khoản 2 Điều 202 BLHS (gây hậu quả rất nghiêm trọng).

Quá trình điều tra, Hùng và ông T. đều đổ lỗi cho nhau đã chạy lấn trái gây tai nạn. Ngoài hai lời khai trên, trong vụ án còn có hai luồng nhân chứng cũng khai trái ngược. TAND tỉnh Đồng Tháp từng ba lần trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung nhưng VKS vẫn giữ nguyên quan điểm truy tố. Xử sơ thẩm hồi tháng 8-2011, TAND tỉnh Đồng Tháp đã phạt Hùng ba năm tù. Sau đó, Hùng và gia đình nạn nhân đã chết cùng kháng cáo kêu oan cho bị cáo.

Xử phúc thẩm lần 1 cuối năm 2011, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã hủy án sơ thẩm để điều tra lại từ đầu vì chưa đủ căn cứ kết tội bị cáo. Theo tòa, cơ quan điều tra đã có nhiều vi phạm nghiêm trọng trong việc lập biên bản khám nghiệm hiện trường, đo vẽ sơ đồ, mời người chứng kiến tham gia khám nghiệm, xử lý vật chứng... Hệ quả là việc xác định điểm đụng xe cũng như dấu vết, vị trí tại hiện trường không chính xác. Về mặt nội dung, cấp sơ thẩm chỉ dựa vào lời khai để kết tội Hùng nhưng các lời khai lại quá bất nhất, không được làm rõ.

Đồng thời, do hiện trường bị bỏ mặc qua đêm đến sáng hôm sau mới khám nghiệm, vẽ sơ đồ nên việc xác định dấu vết, vị trí, điểm đụng xe chưa có cơ sở chính xác. Cạnh đó, có hai luồng nhân chứng khác nhau nhưng cấp sơ thẩm không làm rõ, chỉ dựa vào lời khai một phía để kết tội Hùng là chưa ổn.

Xử sơ thẩm lần 2, TAND tỉnh Đồng Tháp nhận định trong vụ án này Hùng điều khiển xe trong khi có rượu trong người, không đảm bảo nguyên tắc an toàn giao thông và gây tai nạn. Lời nại của bị cáo cũng như quan điểm của đại diện người bị hại cùng luật sư bào chữa là không có cơ sở để chấp nhận. Tòa nhận xét bị cáo và nạn nhân đã chết có mối quan hệ bạn bè từ nhỏ nên cha mẹ người bị hại không muốn Hùng bị xử tội. Từ đó, tòa tuyên phạt Hùng ba năm tù treo.

Gia đình nạn nhân và bị cáo tiếp tục kêu oan. Tại phiên phúc thẩm, VKS không đồng tình với ý kiến của luật sư rằng nạn nhân còn sống (chỉ ông T.) mới là... bị cáo và ngược lại. Công tố viên cũng cho rằng trước đây cơ quan tố tụng cấp sơ thẩm có những thiếu sót nên đã bị hủy án để điều tra, xét xử lại, và án sơ thẩm đã xử đúng người, đúng tội. Còn luật sư thì cho rằng án sơ thẩm chỉ sử dụng một số nhân chứng buộc tội, chưa xem xét toàn diện các nhân chứng khác, biên bản hiện trường có sai sót...

Cuối cùng, HĐXX bác lời bào chữa của luật sư, chấp nhận đề nghị của VKS giữ nguyên án sơ thẩm.

ÁI MINH