Kể từ ngày về quê, San bị ánh mắt người phụ nữ ấy ám ảnh một cách vô thức.

Đôi mắt người phụ nữ ấy... rất giống một người San đã từng gặp (Ảnh minh họa)

San cầm chiếc phong bì Hạ đưa cho cô, đó là địa chỉ của công ty sách Hạ đã làm việc.

San gửi mail cho giám đốc công ty sách và xin thời gian hẹn gặp để nói về những tác phẩm của mình. Cô chưa bao giờ cô coi mình là nhà văn nhưng những gì cô đã viết ra, nếu có thể, cô cũng muốn một người có chuyên môn sẽ đọc nó, hay ít ra là cô làm điều này bởi Hạ muốn thế.

Thư kí công ty sách gọi điện cho San thông báo về lịch hẹn gặp.

San đến như lịch hẹn với một tâm trạng lo lắng. Cô không biết mình sẽ phải nói gì và quan trọng nhất, có ai đó sẽ nhìn nhận những gì San viết một cách đúng đắn hay không?

San đợi ở phòng lễ tân.

Cô nhân viên niềm nở bảo San vào phòng giám đốc.

San rón rén đi vào.

Người ngồi trong đó là người đàn ông khá trẻ so với tưởng tượng của San.

- Chào anh, tôi là San, hôm nay tôi đến…

- Chào nhóc!

Bất giác anh ta ngẩng mặt lên, bỏ mắt kính ra và cười với San.

- Hả, là anh ư, Rượu Vang?

San đứng như chết lặng, tay run run, mắt vẫn mở to nhìn như kiểu đang xem mình có mơ không?

- Chào San, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đức và là giám đốc công ty phát hành sách này.

- Anh là giám đốc công ty này ư? Rượu Vang, anh có đang đùa em không?

- Tất nhiên là không, nhiều lần định nói với em nhưng lại không có cơ hội thích hợp nên lại thôi.

- Trời đất!

San ngồi phịch xuống ghế, nhìn Đức trân trân rồi im lặng như đang suy nghĩ nhiều lắm.

- Không phải nghĩ nhiều làm gì nhóc ạ, anh quen Hạ bạn em mà, không ngờ bạn thân của Hạ lại là em đấy. Đúng là trái đất tròn.

Quả thực trái đất tròn và cuộc sống chẳng biết thế nào nữa.

***

San bắt xe về nhà, chiều thứ 6, San nhờ đứa bạn viết hộ đơn xin phép nghỉ học. Cô về một mình, chị gái bận việc nên chủ nhật mới về để kịp giỗ chú. Cứ mỗi lần đến ngày giỗ chú là San lại chuẩn bị về thật sớm, cùng mẹ đi chợ chuẩn bị hết đồ cúng và nấu nướng mời khách. Rồi đêm hôm trước nằm ngủ với bà nội nghe bà kể về những kí ức xa xôi khi chú còn sống. Dù những câu chuyện ấy San đã thuộc lòng nhưng mỗi lần bà kể San vẫn muốn nghe bởi giống như chú chỉ vắng nhà đây đó thôi.

San đi chợ cùng mẹ và tính toán những thứ cần thiết, lần nào cũng thế rất thành thục và như một thông lệ. Mỗi lần San về, San chỉ nói chuyện với bà nội, bố hỏi han “học hành thế nào”, cô trả lời “con vẫn bình thường” cho xong chuyện. Mẹ nấu nướng trong bếp, ít khi mẹ nói chuyện với San. Đôi khi San thấy cô đơn trong ngôi nhà của mình. Thỉnh thoảng San có sự so sánh. Mỗi lần chị gái về là cả nhà mừng rỡ, mẹ tíu tít hỏi han công việc rồi tâm sự chuyện tình cảm, bố hỏi han công việc rồi bàn luận thời cuộc, chính trị với chị gái rất hợp ý, bà nội lôi hết món này đến món nọ ra bắt ăn. San chỉ cười với những cử chỉ ấy, biết rằng mọi người cũng yêu thương mình nhưng San thấy mình hơi ích kỷ khi có cảm giác ghen tỵ. Những suy nghĩ ấy qua nhanh, bởi San biết chị gái San là niềm tự hào của cả nhà, chị tài giỏi hơn San rất nhiều…

Đám trẻ con nhà cô dì, chú bác rất quý San, thường thì San chỉ gặp chúng trong những ngày như thế này. Giỗ Tết là ngày mà anh em, họ hàng quây quần gặp mặt. Lũ trẻ đứa nào cũng tranh phần nằm ngủ với chị San, đòi ăn những món San nấu, đòi phụ giúp San. Trẻ con thật ngô nghê và đáng yêu, San thấy mình như bé lại khi mỗi lần gần chúng.

Năm nay gia đình San có một người khách lạ, bố nói đó là bạn của chú. Nghe nói từ Mỹ về, đó là một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi, ăn mặc sang trọng, khuôn mặt mang vẻ đẹp mặn mà nhưng không giấu nổi những nếp nhăn của thời gian. Người phụ nữ ấy đứng trước bàn thờ thắp hương cho chú, không giấu nổi cảm xúc, San thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt ấy có gì đó xót xa... Người phụ nữ ấy nhìn San khi bố giới thiệu, bà ta tiến lại gần rồi bất chợt nắm lấy tay San, nhìn San rưng rưng nước mắt. San cảm nhận rõ ràng bàn tay của người phụ nữ ấy đang run lên cầm lấy tay San như thế nào.

Cả nhà hơi ngạc nhiên khi có sự xuất hiện của người phụ nữ ấy, San hỏi bà nội, bà tránh những câu hỏi của San mà chỉ ậm ừ đó là bạn ngày xưa của chú. San lục lại trí nhớ về những câu chuyện xưa cũ của chú có thấp thoáng bóng dáng của một người con gái, phải chăng đây chính là người con gái ngày xưa chú đã từng yêu? Trong đầu San xuất hiện những câu hỏi mà chưa có ai giải đáp…

San muốn hiểu thật kỹ về người phụ nữ ấy (Ảnh minh họa)

Khi cả nhà đang quây quần ngồi nói chuyện vui vẻ, San ra sau nhà lấy khế cho lũ nhóc. Chợt San bắt gặp người phụ nữ ấy đang trầm ngâm nhìn lên những chùm khế sai nhung nhúc quả.

- Cô không vào nhà sao lại ra đây ạ?

- Ồ, SanSan!

- Ngày xưa chỉ có chú gọi cháu như thế… Cô tên là gì ạ? Cháu chưa kip hỏi.

San vừa nói vừa chọn những quả khế mọng nước đang lúc lẻo trên cành.

- Cô là Vy. Cô rất vui khi gặp cháu, có lẽ đã quá lâu rồi, cháu lớn nhanh quá…

- Cháu chưa bao giờ nghe chú nói về cô cả, chỉ thấp thoáng biết có một người con gái…

- ….

- Cô…cô có phải người con gái ấy không?

- Cô đã có một khoảng thời gian hạnh phúc nhất… khi ấy... nhưng cô không biết trân trọng và có lẽ số phận đã an bài như thế.

- Cháu cũng phần nào tin vào số phận nhưng số phận cũng là do mình lựa chọn.

- 20 năm trước cô đã sai và bây giờ cô trở về để sửa chữa lối lầm ấy…

- …

- SanSan, cô có thể làm bạn với cháu không?

- Tất nhiên rồi cô, chú yêu quý cô thì cháu cũng sẽ như thế.

- SanSan, cô muốn cháu biết…

“SanSan, đi vào nhà cho mẹ nói chuyện”. - Mẹ từ đâu đó chen vào, nghiêm nghị nhìn San rồi bảo San vào nhà. Cô không nghe được hai người phụ nữ đang nói với nhau chuyện gì. San ngoái cổ lại nhìn thì thấy những giọt nước mắt từ đôi mắt u buồn của cô Vy. San cảm nhận người phụ nữ ấy đang ôm mang nỗi đau đớn cực độ. Thoảng trong suy nghĩ San muốn hiểu thật nhiều về con người này, người mà cho đến 20 năm sau vẫn không khỏi day dứt với mối tình xưa.

Người mà có một sự liên hệ với người chú mà San yêu thương nhất…

***

Trở lại Hà Nội. San bị ám ảnh bởi hình dáng và nỗi niềm của người phụ nữ ấy. Cô cũng không hiểu tại sao có một cái gì đó như sự liên hệ vô hình với San với cô Vy. Dường như cô ấy muốn nói với San điều gì đó thì phải? Và có những điều San thắc mắc về chú nhưng vẫn chưa có ai trả lời…

Một sự đồng cảm nào đó... có lẽ bởi cả San và cô Vy đều yêu quý người chú đáng kính của San. - Cô nghĩ như vậy.

Người phụ nữ có đôi mắt u sầu ấy ám ảnh San một cách vô thức. Đôi mắt ấy, San thấy thật quen như cô đã gặp ở đâu đó rồi…

***

Lại những ngày tháng dài lên giảng đường chán ngắt. Đám bạn trong lớp túm tụm những nhóm chơi thân với nhau trò chuyện. Thực tế thì San đã nhận thấy sự buồn tẻ này lâu lắm rồi, ngay từ khi bước chân vào cổng trường đại học, ngay từ khi đặt bút viết tên ngành mà San sẽ học. Lũ bạn chơi với San đa số là con nhà khá giả, ít phải lo lắng đến tiền bạc. Thậm chí nếu hỏi thì thừa biết rằng mối quan tâm không ngoài mấy thứ như: đi mua sắm, ăn uống, vui chơi, yêu đương và đa số đó là game sau đó là dành thời gian để ngủ. Mấy trò tiêu khiển hầu hết là suốt ngày ngồi trước máy tính và đua nhau chém gió trên mấy mạng xã hội. San thấy nhàm chán, thật sự nhàm chán. Và sự cảm nhận ấy không phải riêng San mà hầu hết với những đứa bạn mà San quen. Toàn một đám không biết dùng thời gian vào việc gì ngoài việc đi chơi và đi chơi. Sinh viên ai cũng biết chỉ đến cuối kỳ mới vật mặt ra học chứ ngày thường chỉ cắp cặp lên giảng đường ngồi hết tiết rồi về. Nói cho đúng mức thì trường đại học mà San đang theo học không phải danh tiếng gì, sinh viên cũng không phải cố sống cố chết để vào được trường vì đầu vào số điểm cũng vừa tầm, ra trường cũng không phải lo lắng vì bố mẹ đều có mối quan hệ. Đa số lũ bạn của San không phải vất vả vì chuyện tiền bạc, cũng không phải lo trang trải cho cuộc sống trọ học mà hàng tháng luôn ung dung nhận tiền đầy đủ như lĩnh lương. San cũng có trong số đó, đôi khi San nhận thấy có lẽ San và đám bạn đang sống quá hời hợt và bỏ lỡ bao chuyện tươi đẹp của tuổi trẻ chăng? Nhưng thực tế là như thế, có hàng tá thời gian rảnh rỗi chồng chéo lên nhau mà San phát ngán tới mức không biết làm gì với nó. Lang thang trên mạng, chat chit, facebook mãi rồi cũng cảm thấy đó thực sự là những thứ… quá nhàm.

Tuy nhiên có một điều San thấy ở đám bạn là chúng không phải những đứa hư hỏng, không bao giờ biết đến vũ trường, bia rượu hay đàn đúm thuốc lắc. San cũng có phần nào cảm thấy ít ra thì như thế tốt hơn, chứ với những sự sa ngã của tuổi trẻ thì đối với San và đám bạn thì đang sống đúng với tuổi của mình. Tuổi trẻ, tuổi hai mươi đầy trong sáng không chút vẩn đục…

Cả lũ gần chục đứa chen nhau xuống hai bàn cuối cùng của dãy giảng đường ngồi tán phét. Được dịp hôm nay chủ đề chính là chủ đề tình yêu của con bạn mới “tậu” người yêu mới, đấy là một anh “đẹp zai”. Một lũ được bữa cười sung sướng chất vấn con bạn bắt kể lại tỉ mỉ câu chuyện tình hay ho của nó rồi cười ha hả mặc kệ cho ông thầy trẻ đang ngồi chúi đầu vào cái máy tính như kiểu “kệ muốn làm gì thì làm”.

San cười phụ họa theo, nhìn cả một lũ hồn nhiên không chút âu lo. San bỗng thấy có khi nào mình lại có suy nghĩ già hơn chúng nó không. Khi mà có những nồi buồn cứ đến vô cớ rồi đi rồi lại luẩn quẩn trong vòng chán ngắt ấy. Đôi khi nỗi buồn của tuổi trẻ thật là khó hiểu.

(Còn nữa)

Dường như em đã yêu (P.1)

Dường như em đã yêu (P.2)

Dường như em đã yêu (P.3)

Dường như em đã yêu (P.4)

Dường như em đã yêu (P.5)

Dường như em đã yêu (P.6)

Dường như em đã yêu (P.7)

Dường như em đã yêu (p.8)

Dường như em đã yêu (P.9)

Người phụ nữ San gặp trong lần về quê giỗ chú là người chú San đã từng rất yêu thương, trân trọng. Giờ đây, sau bao năm sống ở Mỹ, cô lại trở về Việt Nam để bù đắp cho những lỗi lầm của một thời tuổi trẻ? Và đôi mắt người phụ nữ ấy rất giống đôi mắt của một người San đã từng quen... Liệu người ấy là ai? Là Lâm? Là Đức? Hay là ai đó rất ấn tượng với San? Mời các bạn hãy tiếp tục theo dõi phần 11 " Dường như em đã yêu? " trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào lúc 18/4/2013 nhé!