Báo Thanh Niên vừa nhận đơn khiếu nại của bà Đinh Thị Tuyết, 79 tuổi ở Tổ 16 thuộc phường Chánh Lộ, TP.Quảng Ngãi nhờ can thiệp về việc TP.Quảng Ngãi mở đường đi qua đất ở của nhà bà nhưng số tiền mà Nhà nước đền bù không đủ để bà mua lại đất cho chỗ ở mới.

Mảnh vườn của bà Tuyết, nơi đường Phan Đình Phùng xuyên qua vẫn chưa dỡ dọn khiến dự án bế tắc - Ảnh: Hiển Cừ

Từ nhiều năm qua, dự án đường Phan Đình Phùng (nối dài) thuộc P.Chánh Lộ, TP. Quảng Ngãi đang “băng băng về đích”, bỗng đến đoạn thuộc Tổ 16 P.Chánh Lộ là “đứng bánh” bởi bà Đinh Thị Tuyết không chịu dỡ dọn cây cối để bàn giao mặt bằng cho đơn vị thi công. Lý do bà Tuyết đưa ra là số tiền nhà nước đền bù cho số diện tích đất mà bà buộc phải nhường cho dự án không đủ để bà mua lại đất tái định cư. Theo xác nhận của những người hàng xóm của bà Tuyết trong đơn đề ngày 13.10.2013 thì từ năm 1954, gia đình bà Tuyết đã định cư yên ổn trên thửa đất mà bà đang ở thuộc xã Tư Chánh, quận Tư Nghĩa, nay là P.Chánh Lộ, TP.Quảng Ngãi mà không có sự tranh chấp nào. Năm 2006, TP.Quảng Ngãi có dự án “đường Phan Đình Phùng nối dài”, đi ngang qua thửa đất của nhà bà Tuyết. Để phục vụ cho tuyến đường này,

Nhà nước phải thu hồi của bà Tuyết 684 m 2 với số tiền đền bù là 216.592.000 đồng. Sau khi thu hồi số diện tích nói trên, nhà nước “cấp lại” cho bà Tuyết 250 m 2 đất của dự án nhưng gia đình bà phải nộp số tiền là 329.140.000 đồng. Điều đó có nghĩa, bà Tuyết đã phải mất đi 434 m 2 nhưng phải “bù” vô 67.548.000 đồng nữa mới có thể nhận được số diện tích 250 m 2 kia! Đang sống yên lành ngót 60 năm qua, giờ có “đường rộng, điện sáng”, bà Tuyết đã mất 434 m 2 để có 250 m2 “mặt tiền” nhưng số tiền “đền” kia không đủ để “mua lại”. Vì đâu có sự trái khoáy này?

Theo biên bản làm việc giữa Ban Quản lý các dự án Đầu tư và Xây dựng TP. Quảng Ngãi với gia đình bà Đinh Thị Tuyết ngày 26.4.2013 thì, sở dĩ số tiền mà nhà nước “đền” cho bà Tuyết sau khi thu hồi 684 m 2 đất ấy không đủ để “mua lại” 250 m 2 đất tái định cư ấy là vì, trong số 684 m 2 bị thu hồi kia thì chỉ có 300 m 2 là “đất ở” với giá đền bù 500.000 đồng/m 2 , 384 m 2 còn lại là “đất vườn” với giá đền bù là 40.000 đồng /m 2 . Khoan nói đến việc mỗi m2 đất trong thành phố hiện nay mà nhà nước đền bằng một tô bún, khái niệm “đất vườn, đất ở” quả là gây bao phiền nhiễu cho dân. Theo đơn bà Tuyết, trận lụt năm Thìn (1964), toàn bộ trích lục của thửa đất bà đang ở bị hư hỏng hết nên không có “bằng chứng hồ sơ gốc” để trình với nhà nước đó là “đất ở” của bà.

Tuy nhiên, Trung tâm lưu trữ của Sở Tài nguyên - Môi trường Quảng Ngãi hiện vẫn còn lưu đầy đủ nguồn gốc thửa đất nói trên. Hơn nữa, gia đình bà Tuyết sinh sống trên mảnh đất của mình đã 60 năm nay mà không có bất cứ tranh chấp gì. Sự cứng nhắc trong việc áp dụng đền bù đối với gia đình bà Tuyết khiến bà không chịu bàn giao mặt bằng nên đường Phan Đình Phùng nối dài đang “đứng bánh” là vì thế. Ban quản lý dự án thì “làm theo luật định” (đất ở đền bù khác đất vườn), còn bà Tuyết thì dựa vào thực tế để đưa ra yêu sách. Bên nào cũng có lý lẽ của mình. Tuy nhiên, qua câu chuyện này người ta thấy có một điều bất hợp lý, đó là người dân trong vùng dự án đi mua lại mảnh đất nhỏ hơn diện tích đã mất mà vẫn không đủ tiền. Vậy, họ lấy tiền đâu “bù” vô để có mảnh đất mới khi mà số tiền “đền” kia vẫn không đủ?

Trà Ban