(CATP) Được xem là vành đai “nóng” trong các hoạt động giao thương giữa hai nước Việt Nam và Campuchia, cuộc sống ở khu vực biên giới thuộc thành phố Châu Đốc (tỉnh An Giang) giáp ranh với nước bạn luôn diễn ra sôi động. “Nồi cơm” của hầu hết các hộ gia đình tại khu vực này là những hình thức kinh doanh phục vụ cho khách hàng có nhu cầu “đỏ đen”.

GIỮ XE, ĐƯA ĐÒ

Chạy dọc tuyến đường chưa đầy 2km từ thành phố Châu Đốc dẫn tới vành đai biên giới, hai bên đường đã xuất hiện hàng loạt các bảng hiệu “giữ xe - đưa đò” nhằm phục vụ khách hàng có nhu cầu bước vào cổng casino. Phơi mình dưới cái nắng hanh hao miền biên giới, những người kinh doanh dịch vụ giữ xe, đưa đò vẫn tươi rói nụ cười với những lời chào khách và cái ngoắc tay đầy mời gọi. Thực chất, bên cạnh các casino cũng có bãi giữ xe, nhưng việc nướng thời gian từ sáng đến đêm, thậm chí đến ngày hôm sau nên người ta thường gửi xe tại các hộ gia đình gần đó. Mặt khác, khi gửi xe tại các dịch vụ này, khách sẽ được di chuyển đến địa điểm mà họ muốn, mỗi lượt sẽ được tính phí dao động từ 10 đến 15 ngàn đồng.

Vào mùa khô, việc di chuyển được thực hiện bằng xe máy. Vào mùa nước nổi sẽ đi bằng đò. Những con đò thay cho xe máy đưa đón hàng loạt chuyến người khắp nơi ra vào vùng biên. Dù đi bằng phương tiện nào hoạt động “giữ xe - đưa đò” vẫn diễn ra nhộn nhịp. Trung bình một ngày số tiền thu được từ dịch vụ này có thể mang lại gần 1 triệu đồng cho một hộ gia đình. Hầu như sức hút của các giây phút “đỏ đen”, những trận so cựa gà mãnh liệt luôn giữ được sự hấp dẫn của mình, vì thế tại vành đai biên giới không có khái niệm làm ăn theo mùa. Lượng khách sử dụng dịch vụ giữ xe - đưa đò luôn đều đặn, nhưng cao điểm phải kể đến những ngày cuối tuần.

CÁC DỊCH VỤ “TẬN RĂNG”

Khi đã cháy túi, khách có nhu cầu cần tiền tiếp tục chơi thì những dịch vụ xung quanh khu vực vành đai luôn sẵn sàng “ứng cứu”. Bằng cách cầm lại phương tiện di chuyển (thường là xe máy), con bạc sẽ được giao một số tiền tương ứng với giá trị của chiếc xe mang đi cầm, và tiền phí sẽ tăng lên mỗi ngày 100 ngàn đồng. Ngược lại, số tiền cầm xe vẫn không đủ để các tay chơi chuộc lại xe vẫn xảy ra trường hợp bỏ xe, vì thế để tránh việc lỗ vốn, những hộ dân tại đây khi thực hiện việc cầm cố phải có kinh nghiệm trong việc “nhìn xe - đưa tiền”.

Những ngày cao điểm, đôi khi một dịch vụ cầm xe phải chi số vốn lên đến 500 tới 600 triệu đồng vì lượng con bạc cầm xe quá lớn. Những hộ không đủ vốn sẽ liên kết với các hộ khác bằng cách mượn đồng vốn từ hộ nào đó để chi tiền cho con bạc, lợi nhuận sẽ được sinh ra từ tiền chuộc xe.

Ngoài giữ xe, đưa đò, cầm xe, bán xe... thì các hộ gia đình tận dụng kinh doanh từ các dịch vụ như nhà nghỉ, khách sạn đối với các khách có nhu cầu ngủ lại, cho đến các dịch vụ nhỏ lẻ như thẻ cào điện thoại có mã số thuộc vương quốc Campuchia.

Có mặt tại khu vực vành đai biên giới tiếp giáp giữa Việt Nam và Campuchia, chúng ta sẽ chứng kiến cái nắng gay gắt như cháy thiêu da thịt, khói bụi giăng như sương, táp theo những vòng xe ra vào vành đai sôi động, hay những cuộc tuồn hàng qua biên giới bằng xe máy trên đôi tay của những quái xế cừ khôi. Rồi đời sống đa dạng của người dân giữa khu vực giao thoa của hai đất nước, những gương mặt không còn thể hiện cảm xúc trong những lần dẫn xe vào các dịch vụ cầm đồ...

Đã từ lâu, kế sinh nhai của những hộ dân khu vực vành đai biên giới đều bám trụ vào các hoạt động này. “Nồi cơm” của họ được nuôi dưỡng từ sức sống của các dịch vụ chăm sóc khách hàng ra vào vùng biên.