Thứ 7 nghỉ làm, thấy vợ ra bắt taxi tôi đợi 20 phút sau rồi lén theo cô ấy đến phòng khám. Gặp lễ tân phòng khám, tôi hỏi vợ điều trị ở phòng nào thì cô ấy chỉ trên lầu. Bình thản bước lên đó tìm vợ....

Mấy bữa nay đang có dịch sốt xuất huyết cả nhà tôi đã đề phòng cẩn thận này nọ, ấy vậy mà vợ tôi vẫn dính ốm. Nhưng thật may đi khám bác sĩ bảo ốm sốt bình thường thôi, không phải sốt xuất huyết tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Ốm bình thường người vợ tôi lúc nào cũng thấy sốt cao. Lo cho vợ tôi bắt cô ấy đi viện thì vợ bảo ra phòng khám truyền nước là được. Thôi thì kệ cô ấy vậy.

Cứ thế, chiều nào 2h vợ tôi cũng bắt taxi ra phòng khám truyền nước đến gần tối thì đi về. Nhưng điều khiến tôi thấy lạ là vợ truyền nước rồi, vẫn không thấy đỡ hơn ngược lại nhìn em có vẻ mệt lả người đi, mồ hôi thì nhễ nhại đến là thương. Sợ vợ cứ đi truyền nước không, không ăn thua tôi nịnh vợ.

– Hay mai anh nghỉ làm đưa em viện khám, nếu có phải nằm đó điều trị cũng yên tâm hơn là em ra phòng khám. Giờ mấy phòng khám tư làm ăn không chuyên nghiệp, anh lo lắm.

– Em ốm nhẹ thôi mà, đi viện làm gì tốn tiền. Vả lại chỗ phòng khám này là của anh đứa đồng nghiệp em, anh ấy giỏi lắm anh không lo. 2, 3 hôm nữa là em khỏi thôi.

– Nhưng nhìn em mệt thế này anh không yên tâm.

– Kệ em, sức khỏe của em thì em phải biết lo chứ? Không chết được đâu mà sợ.

Bất lực không khuyên vợ đi viện điều trị được tôi đành theo ý cô ấy. Thế cả tuần nay vợ đi truyền nước rồi có ăn thua gì đâu, hôm nào về cũng thấy mệt mỏi. Và điều đáng lo hơn nữa là vết thâm trên tay vợ không giống vết kim tiêm khiến tôi sinh nghi. Sợ lão bác sĩ ở phòng khám chữa bệnh vớ vẩn cho vợ, tôi liền lén đi theo em xem sao. Tôi không thể vợ cứ chữa bệnh ở nên không tin tưởng được, ai đời truyền nước cả tuần rồi vẫn chưa khỏi ốm, trong khi đó người lại cứ xuất hiện những vết tím 1 cách kỳ lạ.

Cu 2h chieu la vo di truyen nuoc, moi lan ve nguoi deu met la, mo hoi nhe nhai... - Anh 1

Vừa đi tới cửa tôi đã giật mình sững sờ bởi tiếng kêu ư ử của phụ nữ phát ra (ảnh minh họa)

Thứ 7 nghỉ làm, thấy vợ ra bắt taxi tôi đợi 20 phút sau rồi lén theo cô ấy đến phòng khám. Gặp lễ tân phòng khám, tôi hỏi vợ điều trị ở phòng nào thì cô ấy chỉ trên lầu. Bình thản bước lên đó tìm vợ, thế nhưng vừa đi tới cửa tôi đã giật mình sững sờ bởi tiếng kêu ư ử của phụ nữ phát ra.

– Nhẹ thôi anh, mấy bữa nay em ốm mà anh chẳng tha cho em ngày nào cả. Anh phải biết xót em chứ? Thôi, hôm nay đến đây thôi, thằng chồng em mấy bữa nay sinh nghi khi nhìn thấy vết thâm tím trên tay em rồi đấy.

– Thì anh đã chữa khỏi bệnh cho em rồi còn gì. Em chỉ là đang diễn vở kịch ốm để lấy cớ lừa chồng em đến phòng khám anh thôi. Chiều anh đi, rồi anh sẽ mua tặng em chiếc xe SH được không cưng?

– Anh nhớ đấy nhá. Vì anh mà em cứ phải nói dối chồng đi truyền nước, ốm này ốm nọ. Anh mau ly hôn vợ cưới em về đi.

– Ly hôn mụ vợ anh thì không được. Em chịu khó làm bồ của anh đi. Phòng khám này là của vợ anh, anh mà ly hôn là mất hết tất cả. Em chịu khó nhá. Nào nằm yên để anh thỏa mãn đi. Lát nữa anh lại có bệnh nhân tới khám rồi.

Sốc khi nhìn thấy cảnh tượng vợ để lão bác sĩ kia mặc sức thỏa mãn tôi choáng váng vô cùng. Thì ra đây là lý do em năng đến phòng khám này truyền nước như vậy. Tôi là 1 thằng ngu mới bị em cắm sừng, vậy thì hôm nay tôi sẽ bắt 2 kẻ đó phải nhận cái giá cực đắt.

Lôi điện thoại ra tôi gọi điện cho bố mẹ vợ nói dối rằng vợ tôi đang cấp cứu ở phòng khám này ông bà đến ngay. Chưa dừng lại ở đó, tôi tìm cách liên lạc với mụ vợ gã bác sĩ kia báo tin anh ta đang cắm sừng chị ta ngay ở phòng khám này.

Cu 2h chieu la vo di truyen nuoc, moi lan ve nguoi deu met la, mo hoi nhe nhai... - Anh 2

Lát sau thì vợ phải nhận quả báo nhớ đời (ảnh minh họa)

10 phút sau…

Bố mẹ vợ hớt hải chạy đến hỏi tôi.

– Con Ly đâu? (vợ tôi tên Ly).

Tôi cười khẩy chỉ lên trên tầng, ông bà vội chạy lên đó ngay. Vừa xong thì mụ vợ gã bác sĩ dẫn đầu gấu đến, chị ta hùng hổ lao vào đánh ghen tơi bơi mặc bố mẹ vợ tôi can ngăn, quỳ lạy. Vợ tôi bị đánh đến mức ngất xỉu, phải nhập viện cấp cứu thì chị vợ kia mới thôi. Vừa đưa vợ tôi ra xe bố mẹ vợ tôi vừa khóc vừa bảo với Ly.

– Sao lại dại thế con? Mày để chồng mày gọi bố mẹ đến chứng kiến cảnh mày ngoại tình, bị người ta đánh ghen tơi bời như này sao? Con với chả cái, bôi tro chát trấu vào mặt bốn mẹ.

Lo lắng cho tình hình của vợ, tôi cũng vào viện ngay sau đó. Được cấp cứu kịp thời nên vợ không sao cả, chỉ trấn thương phần mềm. Tỉnh dậy, thấy tôi cô ấy vội nhảy xuống giường quỳ gối xin tôi tha lỗi thì tôi cười khẩy bảo.

– Cô không phải xin lỗi gì cả. Chúng ta chấm dứt ở đây. Tôi mang đơn ly hôn đến cho cô ký thôi. Sao nào, món quà tôi gửi cho cô và tình nhân của cô thú vị chứ? Tôi không dám chắc chị vợ gã bác sĩ chỉ dừng lại ở đây đâu, cô nên bảo toàn tính mạng nhé.

– Anh, đừng bỏ em mà…

Ném tờ đơn ly hôn vào mặt vợ tôi quay lưng bỏ về vậy mà nước mặt ở đâu tự động rơi trên má tôi mặn chát. Tôi không biết mình đánh ghen, trả thù vợ bằng cách thâm hiểm này có hèn không nhưng với tôi ngoại tình thì không bao giờ có kết cụ tốt đẹp.

Hạ Vi/ Theo Thể thao xã hội