- Khi phát hiện vợ mình không mảnh vải che thân đang trong vòng tay của một ông già tóc bạc, chân tay tôi như rụng rời.

Tôi vốn là chàng trai con nhà nghèo. Mang cái án nghèo, bản thân tôi lại chẳng có gì là phong độ của một người đàn ông. Tôi lam lũ từ nhỏ nên đứa trẻ suy dinh dưỡng càng khó có cơ hội phát triển. Tôi không dám trách mẹ vì mẹ tôi cũng không muốn con mình như vậy, đôi lúc mặc cảm tôi chỉ trách khéo ông trời. 25 tuổi, tôi chỉ được 42 cân với chiều cao khiêm tốn 153 cm. Nhiều người trong thôn đều nghĩ rằng tôi khó có người lấy vì “nhỏ con” và nhà nghèo. M. (vợ tôi) hơn tôi 2 tuổi. M. sở hữu chiều cao khá lý tưởng 162cm và 52kg, nước da trắng. Ngoài ra, gia đình của M. thuộc dạng khá giả trong thôn. Ngày tôi đi nam về, mợ tôi hớn hở chạy sang bảo “mày đến hỏi cái M. đi, nó vừa cao to, gia đình có điều kiện. Mẹ nó nói chỉ cần mày đến bà ấy sẽ gả cho mày”. Tôi lấy hết can đảm đến nhà M. chơi, ban đầu M. tỏ ra khinh tôi ra mặt, không tiếp. Mẹ M. thì đon đả hơn và khéo léo khoe tính nết con gái cưng. Nhiều người trong làng đồn thổi tôi đúng là “chuột sa chĩnh gạo”. Biết tôi có ý định hỏi M. làm vợ, mẹ tôi chẳng tham gia thêm. Dì tôi đưa đẩy: “Nó đi làm "cave" chán rồi về quê lấy chồng. Hơn năm rồi chẳng có ma nào rước, nên mẹ nó mới gả vội cho mày”. Tôi chậc lưỡi “thôi kệ!”. Đám cưới của chúng tôi tiến hành trong một tháng. Tôi có ít vốn từ miền nam mang về. Mẹ tôi lấy dựng tạm căn nhà cấp 4, nói là nhà nhưng còn thua xa bức tường rào nhà M. Sợ con gái khổ nên mẹ M. cũng nhanh nhảu sắm cho con giường, đệm, chăn chiếu để con được bằng bạn, bằng bè. Mẹ tôi không có tiền nên đành gạt tự ái cho nhà gái lo liệu. Đêm tân hôn, tôi tràn ngập niềm vui của một gã trai tân lần đầu tiên được ôm người con gái. Tôi rạo rực mong chờ phút giây này. M. cũng không ngần ngại “trả bài” tôi. Trong lúc tôi đang hưng phấn nhất thì cô ấy buông một câu “người nhỏ nên cái gì cũng nhỏ”. Sau đêm hôm ấy, tôi luôn mặc cảm vì "người nhỏ nên cái gì cũng nhỏ". Vợ tôi thì chỉ “gặp” chồng cho qua và thường xuyên so sánh “của chồng” với người khác. Cô ấy đã nhiều tuổi nên cũng muốn có con. Hai vợ chồng tôi quyết định sinh con trong khi thu nhập không nổi 200 nghìn đồng một tháng. Con gái tôi ra đời trong niềm vui khôn xiết. Cháu đúng là một thiên thần. Người trong làng ai cũng nói "đứa trẻ thu lượm được những cái đẹp cả bố và mẹ: mắt bồ câu, lông mi cong, da trắng, miệng duyên…” Tôi hãnh diện vì con gái rất đáng yêu. Mọi chuyện đều yên ổn cho đến thời gian khi con tôi cai sữa. Mẹ vợ tôi đến bảo: “M. ở nhà trông con, thằng D. (tên tôi) đi Hải Phòng làm”. Mẹ vợ tôi cũng nhờ mối quen giới thiệu cho mẹ tôi đi giúp việc gia đình ngoài Quảng Ninh. Tiền lương được bao nhiêu tôi mang hết về cho vợ để nuôi con. Vợ tôi ngày càng phổng phao, trong khi tôi vẫn quắt que như cành củi khô. M. bảo tôi “anh chịu khó làm, về nhà ít thôi để tiền tiết kiệm còn sửa nhà, xây bếp”. Từ Hải Phòng về nhà chỉ có 80 km nhưng 3,4 tháng tôi mới về một lần. Mẹ tôi thì cả năm mới về nhà. Những ngày về thăm nhà, tôi nghe người ta đồn vợ tôi có quan hệ tình ái với ông T. Mặc dù 72 tuổi nhưng ông ấy rất phong độ. Vợ ông T qua đời cách đây hơn một năm, con cái ông T. sống ở trên tỉnh. Nhà ông T. rộng và giàu có. Chỉ cách ngôi nhà đơn sơ của tôi một bức tường rào B40. Nhìn thấy bờ tường bị cắt thành cánh cửa nhỏ, tôi có nghi ngờ thì vợ tôi chỉ nói “ông quý con mình lắm, ông cắt hàng rào ra để cho mình bế con sang gửi. Nếu em mải, ông cũng đi đón con hộ”. Tôi ngậm ngùi tự trấn an mình “ông ấy già đáng tuổi ông mình, chắc không làm chuyện đó với vợ mình đâu”. Cậu mợ và các dì tôi cho rằng “dã tràng xe cát, tôi đi làm ở nhà vợ tôi ăn tiêu, những ngày tôi đi vắng, vợ tôi gửi con nhà ngoại và ông T. vượt hàng rào sang ngủ ở nhà tôi”. Lần đó, tôi nói dối vợ đi Hải Phòng làm, nhưng tôi chỉ bắt xe ô tô lên tỉnh. Ngồi vạ vật đến khi trời tối tôi lại bắt xe về nhà. Tôi đi lang thang ngoài cánh đồng cho đến khi trăng lên quá đỉnh đầu mới về nhà. Nhà tôi không cánh cổng, không hàng rào. Tôi giật mình khi thấy cửa nhà khóa. Tôi tò mò bước đến hàng rào cạnh nhà ông T. Tôi nghe rõ tiếng thì thầm nói chuyện ở nhà ông T. Tôi cố trấn tĩnh để nghe rõ tiếng người trong nhà nói chuyện. Dựa sát tai vào cảnh cửa sổ - nơi đặt chiếc giường của ông T., tôi nhận ra tiếng vợ mình. M. không tiếc lời chê chồng với ông T. Cô ấy đang hạnh phúc và thỏa mãn dục vọng với một người đàn ông hơn tuổi bố mình. Ông T. dậy bật điện đi vệ sinh. Tôi nhìn rõ vợ mình hơn qua ánh điện. Cô ấy không một mảnh vải trên người nằm cạnh một lão già. Chân tay tôi như run lên. Tôi đau đớn và hận mình hơn. Tôi hận tôi quá "nhỏ con" để vợ tôi phải lên giường với một lão già. Tôi thương con tôi vì nó sẽ phải nghe điều tiếng về mẹ mình khi lớn lên. Tôi thương mẹ tôi vì nghèo hèn mà phải chấp nhận người con dâu lăng loàn. Tôi không ngăn nổi dòng nước mắt của mình, thầm trách số phận nhỏ bé, nghèo hèn... T.Đ (Thái Bình) Hãy gửi những tâm sự của bạn đến email: bankhoe@bee.net.vn (hoặc phản hồi phía cuối bài) để được chia sẻ và giúp đỡ.