Chúng tôi đến với nhau vì cùng suy nghĩ: không muốn có con. Tôi yêu thích tự do và anh cũng thế.

Tôi lấy chồng đã 10 năm nay và chúng tôi sống với nhau trong 1 căn hộ nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi và chồng chỉ đăng kí kết hôn và làm lễ đính hôn chứ không tổ chức đám cưới. Tính tôi là vậy, thích đầm ấm, đơn giản, nhỏ gọn. Vợ chồng sống với nhau hòa thuận là được.

Chồng tôi là người đàn ông chu đáo, tận tụy và hết lòng với tôi. Một ngày 24h của anh, thì phần lớn dành cho tôi và căn nhà của hai đứa. Chúng tôi quấn quýt bên nhau khó xa rời, trừ những lúc đi làm hay đi công tác xa. Bao giờ chúng tôi cũng giữ liên lạc với nhau. Bạn bè tôi hay trêu đùa đúng là vợ chồng son.

Tiền kiếm được chúng tôi dùng để mua sắm, du lịch và hưởng thụ tiện nghi cuộc sống.

Thế nhưng sau khi cưới khoảng 6 năm, suy nghĩ của anh bắt đầu thay đổi. Thấy bạn bè kết hôn và có con, anh dần dần cũng muốn điều đó. Chúng tôi cãi nhau rất nhiều về chuyện này. Quan điểm của tôi thì vẫn giữ nguyên, tôi không muốn có con. Anh dùng mọi cách để thuyết phục tôi, từ ngọt đến nặng.

Bạn bè thì bảo tôi ích kỷ, không biết nghĩ cho chồng. Tôi cũng nói thẳng với anh, nếu anh thấy cần thiết phải có 1 đứa con thì có thể tìm người khác, tôi sẵn lòng buông tay. Anh vẫn khăng khăng giữ ý kiến của mình. Dù tôi có con hay không, không quan trọng, điều anh ấy cần là tôi. Thế nhưng anh nói mong tôi sớm thay đổi suy nghĩ của mình.

Bi mat trong tu thuoc cua gia dinh toi 10 nam nay - Anh 1

Ảnh minh họa

Chồng tôi tạo nhiều cơ hội cho tôi tiếp xúc với đám trẻ con, trẻ sơ sinh để tôi yêu thích trẻ con. Thế mà tôi vẫn như cũ, chẳng có chút cảm xúc gì hết. Có hôm anh hẹn tôi tối đến nhà bạn anh mừng sinh nhật con của bạn, tôi vùng vằng không đi, mặc kệ. Anh ấy thấy vậy cũng không đi mà ngồi ôm tôi dỗ dành, lại tỉ tê về con trẻ làm tôi phát cáu lên: “Thích thì anh đi mà sinh con . Em không thích”.

Trong nhà tôi, tủ thuốc có một ngăn kín bao giờ cũng đầy ắp cả thuốc tránh thai và bao cao su để tiện cho vợ chồng dùng. Mỗi lần nhìn nó, chồng lại lặng lẽ hồi lâu rồi thở dài. Tôi chạnh lòng khi thấy anh như vậy. Bố mẹ chồng tôi mất sớm, dưới anh chỉ có 1 cô em gái lấy chồng nước ngoài. Tôi tự hỏi, có phải mình đang quá tàn nhẫn với anh?

Quyết định không sinh con của mình là đúng hay sai? Liệu hôn nhân có thể duy trì mãi mãi hay không khi mà không có đứa con chung?