QĐND - Mỗi sáng, khi mặt trời còn chưa ló ra khỏi vạt đước sát mé kênh, ông Lê Quốc Việt, ngụ tại ấp 9B, xã Phong Thạnh Tây B, huyện Phước Long (tỉnh Bạc Liêu), lại rong ruổi trên chiếc xe chạy hàng chợ. Sau đó, ông lại tất bật trở về với nhiệm vụ Đội phó đội dân quân tự vệ. Trước kia, ông Việt từng là quân nhân tham gia chiến trường Cam-pu-chia. Hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông về quê cưới vợ và sinh con. Đất đai không có nên cảnh nghèo cứ dai dẳng đeo bám gia đình. Giữa năm 2010, ông được hỗ trợ từ chương trình xóa đói giảm nghèo, nhưng chỉ hai năm sau ông đã tự viết đơn xin thoát nghèo với tâm ý “nhường sự hỗ trợ của Nhà nước cho các gia đình khác khó khăn hơn”.

Ông Lê Quốc Việt ở ấp 9B, xã Phong Thạnh Tây B, huyện Phước Long đã thoát nghèo nhờ được hỗ trợ "cần câu".

Ông Việt chia sẻ: “Khi được xét hỗ trợ gần chục triệu đồng, tôi cũng phân vân lắm, vì không biết làm kinh tế kiểu gì. Thấy vậy, các anh ở xã đã bày cho tôi dùng xe chạy hàng chợ; đồng thời, còn đứng ra bảo lãnh giúp tôi mượn đất của các hộ dân xung quanh trồng mía, củ mì và dạy tôi nuôi gà vịt. Nhờ vậy kinh tế gia đình ngày càng phát triển, có của ăn, của để và có tiền mướn đất nuôi tôm”.

Theo chị Nguyễn Ngọc Thủy, Phó chủ tịch UBND huyện Phước Long: “Trước đây, công tác xóa đói giảm nghèo ở địa phương chỉ dừng lại ở mức hỗ trợ nhất thời, như tặng tiền, gạo cứu đói, quà… vào dịp lễ, Tết, hoặc tổ chức học nghề hàng loạt mà xem nhẹ đến nhu cầu và việc làm theo thực tế của địa phương, chủ yếu là đào tạo lao động cho các nhà máy, xí nghiệp ở ngoài địa phương nên không đem lại hiệu quả thiết thực. Chính vì vậy, người nghèo lại hoàn nghèo. Theo chủ trương, chính sách của Tỉnh ủy, UBND tỉnh, chính quyền huyện Phước Long đã xây dựng đề án xóa đói giảm nghèo trên cơ sở lấy tổ chức cơ sở đảng hoặc đảng viên đỡ đầu, cầm tay chỉ việc, động viên tinh thần hộ nghèo vươn lên trong cuộc sống bằng chính bàn tay lao động của mình”.

Gặp chúng tôi, chị Hứa Thị Lê, một thương nhân ở chợ Bình Điền, xã Phước Long, huyện Phước Long, tâm sự: “Trước đây, tui đi làm mướn nuôi 3 con nhỏ. Năm 2010, tui được xã xem xét tạo điều kiện cho mua một chiếc ghe làm phương tiện chở hàng buôn bán tạp hóa. Năm 2012, tui tích lũy được ít tiền và mua được một sạp bán hàng ở chợ Bình Điền. Nhờ vậy, cuộc sống ngày càng khá hơn trước”.

Theo ông Đặng Tiến Út, Giám đốc Sở Lao động-Thương binh và Xã hội tỉnh Bạc Liêu: Điều quan trọng nhất là phải có cách giúp đỡ phù hợp và hiệu quả cho mỗi hộ nghèo, như hộ không có đất thì được giúp đỡ vốn buôn bán nhỏ, giúp đỡ phương tiện để làm thuê; hộ có đất thì được hướng dẫn cách thức sản xuất trồng trọt kết hợp với chăn nuôi, hỗ trợ cây, con giống và kỹ thuật… Thực hiện đề án “xóa đói giảm nghèo” của UBND tỉnh, tổ chức cơ sở đảng các cấp đã hiện thực hóa công việc rất tốt. Từ việc khảo sát đối tượng, nắm bắt tâm tư nguyện vọng của gia đình, đến cùng nghiên cứu lựa chọn “cần câu” và “dạy cách câu” cho dân nghèo sát điều kiện thực tiễn. Chính vì vậy, hầu hết các nguồn vốn hỗ trợ, tuy chỉ vài triệu đến hơn chục triệu, nhưng đã phát huy được hiệu quả thông qua những mô hình kinh tế thích hợp, nhờ đó đã góp phần giúp người dân xóa đói, giảm nghèo một cách bền vững. Năm 2012, tỷ lệ hộ nghèo trong toàn tỉnh đã giảm từ 18% xuống còn 15%. Năm 2013, giảm còn 12% và thời điểm này chỉ còn khoảng 9,2%.

Đề cập đến nguyên nhân thành công trong công cuộc xóa đói, giảm nghèo tại địa phương, đồng chí Võ Văn Dũng, Bí thư Tỉnh ủy Bạc Liêu nhấn mạnh: Thành công này là nhờ Tỉnh ủy, UBND tỉnh đã thực hiện tốt công tác huy động vốn, huy động các nguồn lực của toàn hệ thống chính trị vào cuộc với tinh thần trách nhiệm cao nhất. Trong 3 năm (2011 đến 2013), tỉnh Bạc Liêu đã vận động các doanh nghiệp, cá nhân trong và ngoài tỉnh được 538 tỷ đồng cho Quỹ Vì người nghèo. Đây là nguồn lực quan trọng để xây dựng những mô hình và cũng là sức sống của phong trào xóa đói, giảm nghèo trong toàn tỉnh. Nguồn quỹ này đã được phân bổ về các địa phương và phần lớn được sử dụng có hiệu quả.

Bài, ảnh: VIỆT HÀ