Kỳ 2: Gỉ gì gi bằng gì cũng có

Sau một vài cuộc tiếp xúc với một đầu mối của đường dây kết thúc, phần nào nhóm điều tra của báo SK&ĐS đã có trong tay những bằng chứng ban đầu khẳng định có tồn tại một đường dây chuyên làm bằng giả tại huyện Sóc Sơn, nắm được phương thức hoạt động, cách thức giao nhận bằng. Giao tiền đặt cọc để có bằng. Những ngày sau đó tôi thường xuyên nhắn tin vào số điện thoại mà đối tượng cò cho riêng tôi. Tôi không gọi bởi đối tượng đã nói rằng sau mỗi lần giao dịch số điện thoại liên tục bị đổi và hủy ngay sau khi kết thúc một phi vụ. Trong thời gian làm bằng, những số điên thoại mà người trong băng nhóm này cung cấp cho khách hàng chỉ có nhiệm vụ duy trì tin nhắn và nó được mở ra đọc vào ban đêm. Nội dung những tin tôi nhắn đại khái bày tỏ mong muốn tấm bằng mình đặt mua phải được làm cẩn thận, kỹ càng. Ngoài ra vẫn không quên nhắc tới việc tôi có khá nhiều người khác đang muốn nhờ làm bằng. Nếu lần đầu tiên thực hiện êm thấm việc này sẽ triển khai thêm nhiều đợt giao dịch khác. Chẳng biết có phải tên trùm trong nhóm muốn trực tiếp làm ăn với tôi hay không chỉ biết rằng cách ngày nhận bằng 3 hôm, người đàn ông đã nhận tiền và uống rượu cùng tôi hôm trước gọi điện mời tôi ra quán để gặp một người quan trong trong đường dây. Dĩ nhiên tôi không từ chối cơ hội này. Phóng xe máy chạy gần 20 cây số đi sâu vào trong một vùng núi khá heo hút và thưa dân. Nói thật lúc đó tôi hơi chột dạ sợ điều gì đó chẳng lành sẽ xảy ra với mình, liệu ý định của mình đã bị lộ... Dừng tại một quán gà đồi-nơi đối tượng hẹn gặp tôi không quên nhắn tin địa chỉ này cho các đồng nghiệp đang bí mật bám theo sau. Đợi nửa tiếng mới thấy người đàn ông tôi từng gặp trước đây bước vào, đi bên cạnh là một người mặc bộ quần áo rằn ri, da den để râu rậm. Tôi đứng dậy bắt tay hai đối tượng và mời ngồi. Sau vài câu xã giao, tôi hỏi: " ngoài bằng đại học bên các anh còn làm được những giấy tờ gì? Em có ông chú muốn có dấu công chứng vào bộ hồ sơ chứng thực là bệnh binh, các anh có thể...". Chưa để tôi nói hết câu, gã mặc đồ rằn ri cười khùng khục, tưởng chuyện gì mấy cái dấu công chứng nhà nước ấy quá đơn giản với bọn anh. Chú em thích dấu công chứng ở huyện tỉnh nào bọn anh có tuốt. Riêng về bằng bọn anh làm từ bằng THPT đến đại học của tất cả các trường trong khu vực miền Bắc. Thực ra miền Nam bọn anh cũng có thể làm song việc kiểm tra thông tin trong đó hơi khó. Trao bằng. Thấy tôi chưa tin, hắn dẫn vào nhà một đầu mối phân phối bằng đã hoàn thiện và rút trong túi ra một bộ bằng đại học đã được làm xong đưa cho tôi xem. Nếu nhìn bằng mắt thường quả rất khó phát hiện đâu là bằng thật đâu là bằng giả. Bộ bằng này gồm một phôi bằng có ảnh, có dấu và chữ của hiệu trưởng trường đó, một bảng điểm có đầy đủ điểm và dấu đỏ. Các bản phô tô công chứng. Theo gã mặc đồ rằn ri thì để làm hoàn thiện được một bộ bằng như thế này qua rất nhiều khâu và mỗi đầu mối chịu trách nhiệm một khâu riêng biệt. Chúng dùng máy vi tính và máy in mau để tạo các phôi bằng. Những thông tin về tên trường, tên hiệu trưởng... được tìm một người khác cập nhật vào mạng Intenet để tra cứu. Mẫu dấu cũng được lấy ra từ đây và được khắc lại. Tất cả những khâu này trong nhóm hoạt động đơn lẻ nhưng cũng có những trường hợp như tạo dấu công chứng giả thì chỉ một người làm là đủ. Cuộc gặp gỡ kết thúc khi tôi nhờ làm tiếp vài tấm bằng khác (lần này không phải đặt cọc) hẹn vài ngày tới sẽ chuyển giao tiền và hàng. Như vậy, đây là một đường dây làm bằng giả với quy mô lớn, thậm chí các đối tượng còn cho biết có thể làm các loại con dấu của các ban ngành chỉ trong thời gian ngắn. Điều này rất nguy hiểm nếu các văn bằng giả, chứng chỉ giả đó lọt ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng và nguy hiểm lớn đến xã hội. Điều tra của Vi Hồng