Mảnh vườn phía sau bỏ hoang, lâu rồi không người chăm nom vì ai cũng bận bịu việc cơ quan. Cỏ dại cứng đầu mọc đầy trên đất. Vậy mà qua tay bố, mảnh đất chẳng mấy chốc đã thoáng đãng, tơi xốp. Rồi bố đi mua hạt giống, các loại rau củ về chuẩn bị trồng trọt. Bố cuốc từng liếp, tỉa hạt tỉ mẩn, chăm tưới nước.

Vuon kho qua than thuong cua bo - Anh 1

Trong các loại rau củ quả, bố thích nhất là trồng khổ qua. Theo quan niệm của người già, khổ qua là biểu tượng của sự vượt khó, mọi sự gian khổ đều qua đi nếu ta biết chăm chỉ lao động. Hạt nào bố cũng mua ở cửa hàng hạt giống, chỉ có hạt khổ qua là bố xin của người bạn. Đó là loại khổ qua trái xanh đậm, có sóng vải nhỏ như kiểu khổ qua rừng.

Hầu như mọi thời gian bố dành cho khu vườn nhỏ của mình. Sáng ra, bất kể thời tiết thế nào, bố cũng lẳng lặng ra thăm vườn, như kiểm tra xem có gì xáo trộn không. Một ngọn cây gãy, bố xuýt xoa, một mầm cây hay nụ nhú lên, bố mừng rỡ. Sau vài tháng miệt mài chăm bón, nâng niu, mảnh vườn nhỏ đã xanh mướt, đơm bông kết trái.

Dần dà, những quả dưa leo, bầu, bí, khổ qua đong đưa lấp lánh màu xanh mộng. Bà con trong xóm kéo đến mua mỗi hộ một vài ký mang về nấu canh, ăn sống. Nhất là quả khổ qua, mùa mưa này ai cũng muốn mua về làm món khổ qua nhồi thịt ăn cho ấm lòng. Bố bán hàng không phải vì kỹ thuật trồng trọt mà vì tình làng nghĩa xóm, vì rau sạch không thuốc trừ sâu. Loáng cái, khu vườn nhà thu hoạch sạch sẽ, chỉ còn một liếp khổ qua. Bố bảo để dành cả nhà dùng.

Tôi nghỉ lễ về quê. Bố hồ hởi ra sau vườn hái một rổ khổ qua mang về cho mẹ làm món khổ qua nhồi thịt cho cả nhà dùng. Thử cắn một miếng, cảm nhận đầu tiên của tôi là đắng, sau đó chua, cuối cùng là ngọt đậm. Khác với loại khổ qua bán ngoài chợ da xanh nhạt, không vảy, vị nhạt chua, chẳng đậm đà chút nào.

Trong bữa ăn, mẹ tươi cười nói với cả nhà: “Đây là bữa tiệc nhỏ ăn mừng bố các con đợt thu hoạch nông sản đầu tiên sau mấy chục năm làm công chức”. Cả nhà phá lên cười, rung rinh cả căn phòng ấm cúng.