(PL&XH) - Bà Phong nói và ngồi xuống cạnh chậu Bạch Trà. Đóa hoa đang độ hàm tiếu, trắng muốt trong cái nhìn âu yếm của hai người phụ nữ, khe khẽ rung rinh, e lệ như thiếu nữ mặc áo cô dâu.

Ì ạch xách được xô nước từ tầng một lên sân thượng trên gác ba, bà Phong có cảm giác như tới một xứ sở lạ. Bà cảm thấy mệt nhọc tiêu tan vì lúc này ùa ra đón bà, vây quanh bà là những đóa hoa tươi đủ màu sắc trong các chậu, bình, lọ tự tạo, giống như một bầy trẻ nhỏ thân yêu. Bạch Trà trắng muốt. Hoa Tỏi tím biếc. Cúc đại đóa vàng tươi. Hồng đỏ mịn màng. Nhài trắng rười rượi. Địa Lan xanh lơ. Cùng những là Quỳnh, Đinh Lăng, Tu Lình, Thủy Trúc và dưới cái dàn sắt là những cành Thanh Long xanh ba cạnh, mùa này đang nhu nhú nụ hoa. Toàn những thứ hoa, thứ cây cảnh thông thường, dễ kiếm. Thứ bạn bè cho. Thứ xin ở vườn hàng xóm. Để riêng đã đẹp, hợp lại để hoa có bạn bè, để hoa tự giãi bầy càng ra cảnh vui hồn hậu tự nhiên. - Bà ơi, bà tưới hoa đấy ạ. Nghe tiếng gọi, dừng công việc, bà Phong quay lại nhận ra cô giáo Thanh, láng giềng, cũng đang đứng ở giữa cái hoa viên nho nhỏ trên gác thượng nhà cô. - Cô đi đâu mà dễ có đến hai tuần không gặp! - Cháu đi chấm thi, bà ạ. Ở nhà, đã dặn các cháu ngày nào cũng phải tưới hoa, nhưng chúng mải chơi nên cũng chỉ được buổi đực, buổi cái. Kìa, bà có cây hoa gì nở trắng muốt đẹp thế. Bạch Trà, hả bà? - Bạch Trà đấy, cô ạ. Ông nhà tôi đem từ Nam Định về, đặt dưới bóng cây nhài tây, chăm sóc suốt từ mùa hè tới giờ nó mới nở. Bà Phong nói và ngồi xuống cạnh chậu Bạch Trà. Đóa hoa đang độ hàm tiếu, trắng muốt trong cái nhìn âu yếm của hai người phụ nữ, khe khẽ rung rinh, e lệ như thiếu nữ mặc áo cô dâu. - Bạch Trà đẹp, quý lắm bà ạ. Không hiểu sao, cứ thấy hoa là cháu quên hết buồn phiền. Ơ, cành hoa Tỏi của bà nó leo cả sang vườn nhà cháu rồi đây này. Bà Phong bước lại cạnh tấm lưới ngăn cách giữa hai vuông vườn nhỏ. Ở đó, từ một cái chậu sành nhỏ nhắn, một cây hoa đã đâm cành, lan tỏa, lúc này ở mỗi đốt đang bật ra một chùm hoa hai ba đóa hoen hoen tím thật yêu kiều. Đó là cây hoa bạn bà tặng bà nhân ngày bà về hưu. - Cô Thanh này, cô có thích trồng Lay Ơn màu đen nhung không? - Cháu thích lắm. Nhưng không hiểu cháu trồng có được không? Người ta bảo, có thứ hoa muốn trồng được phải có duyên!. - Để tôi trồng cho. Tôi có người bạn ở Sapa. Ươm giữ được giống hoa quý này. Họ hứa cho tôi mấy củ. - Bà ạ. Có người hỏi, trên đời cháu có ý thích nào, cháu bảo: Cháu chỉ thích xem hoa nở. Thế mà họ không tin! - Tôi cũng thế. Hồi tôi còn nhỏ, ông cụ tôi mỗi lần hoa Quỳnh nở lại gọi con cháu đến xem. Vui cái vui hoa nở là cái vui thanh cao. Xem hoa nở mà ngẩn ngơ cả người. - Nghe cháu nói chỉ thích xem hoa nở, có người bảo thích gì mà kỳ quặc thế? Sao lại kỳ quặc! Họ tưởng phải là thích xem đá bóng, ăn nhậu, cá cược mới là thích. Ở cơ quan nhà cháu có ông chỉ thích đếm tiền. Cứ rỗi là giở tiền ra đếm. Đếm suốt ngày không biết chán! Rưng rưng, bà Phong đi đến mấy nụ Thanh Long. Hoa, tấm lòng từ thiện. Hoa, cái đẹp sơ khởi, cái đẹp viên mãn cuối cùng. Ngồi trong nhà nghe hai người phụ nữ hàng xóm trò chuyện, tôi buông bút, ngơ ngẩn cả cõi lòng. Ma Văn Kháng