Ngày hôm qua, Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU) cho biết, nhờ sự phát triển của các mạng di động thế hệ mới và giá cước ngày càng giảm mà sẽ có gần một nửa dân số thế giới sẽ sử dụng dịch vụ Internet vào cuối năm nay. Tuy nhiên, phần đông số người sử dụng vẫn tập trung ở các nước phát triển và có sự khác biệt rõ rệt về mức thâm nhập internet giữa các quốc gia, vùng lãnh thổ, giới tính, độ tuổi và trình độ văn hóa.

Cụ thể, trong khi mức thâm nhập internet tại các quốc gia phát triển có thể đạt đến mức 80% thì tỉ lệ này tại các nước đang phát triển chỉ là 40% và chưa đến 15% tại các nước kém phát triển.

Thậm chí, ở nhiều nước nghèo thuộc châu Phi, chỉ có 10% dân số có kết nối Internet. Những người chưa được tiếp cận Internet chủ yếu là phụ nữ, người già, người không được đi học, người nghèo và sống ở các vùng nông thôn, ITU cho biết.

Van con hon 50% dan so the gioi chua duoc su dung Internet - Anh 1

Chỉ có 1 bộ phận ít ỏi người dân Ấn Độ có thể truy cập Internet

Ngoài một số quốc gia châu Phi, với hơn 1,2 tỷ dân tự hào có nhiều công ty công nghệ trong top đầu thế giới, cùng rất nhiều doanh nhân và start-up trong lĩnh vực ICT nhưng Ấn Độ, một quốc gia Nam Á hiện vẫn có tới gần 900 triệu người không có điều kiện để kết nối mạng internet toàn cầu.

Tính trung bình toàn cầu thì đã có 47% dân số thế giới đã có kết nối mạng, con số này còn cách khá xa mục tiêu 60% vào năm 2020, khoảng 3,9 tỷ người, hơn 1 nửa dân số thế giới chưa được nối mạng. ITU kỳ vọng vào cuối năm nay có 3,5 tỷ người được truy cập Internet.

Theo báo cáo của ITU, nhờ có sự phổ biến của các mạng di động thế hệ 3G, 4G trên toàn thế giới đã giúp phổ cập Internet đến nhiều người dân hơn. Các công ty viễn thông và Internet đang phát triển nhiều loại smartphone có giá cả phù hợp hơn để khuyến khích người dùng sở hữu để trình duyệt Internet và đáp ứng sự bùng nổ của các dịch vụ dữ liệu. Tuy nhiên, các nước kém phát triển vẫn bị tụt lại so với thế giới.

Ở các nước kém phát triển mức độ truy cập Internet đã đạt cấp độ ở các nước phát triển vào năm 1998, có nghĩa là cách 20 năm so với các nước phát triển. Điều này là do chi phí các dịch vụ và chi phí đầu tư mở rộng hạ tầng cho người sử dụng ở nông thôn, vùng sâu, và giá cước di động còn cao.

Lê Hường (theo telecomlead.com)