ICTnews - Frost & Sullivan cho rằng cuộc cạnh tranh trên thị trường di động Việt Nam năm nay không căng thẳng và mạng nhỏ vẫn còn đất phát triển.

Báo BĐVN đã phỏng vấn ông Jayesh Easwaramony, Phó chủ tịch phụ trách ICT khu vực châu Á Thái Bình Dương của Frost & Sullivan về vấn đề này. Tôi cho rằng, vẫn còn cơ hội cho các nhà mạng tại Việt Nam có thể nâng cao mức ARPU lên từ vài phân khúc khách hàng. Ví dụ như cung cấp dịch vụ dữ liệu và dịch vụ nội dung thực cho khách hàng. Cho đến nay mới được gần 1 năm các nhà mạng tại Việt Nam ra mắt dịch vụ 3G với tốc độ cao. Vì vậy , bây giờ các mạng di động có thể tập trung vào phát triển dịch vụ trên nền 3G thay vì dịch vụ thoại trên nền 2G như trước. Điều đó không hoàn toàn đúng bởi vì khi sử dụng mạng wifi là bạn cơ bản phải dùng laptop để truy cập. Và đó không phải là cách mà một người muốn được kết nối Internet ở bất cứ đâu và bất kỳ thời gian nào chọn. Vì vậy tôi cho rằng, cả hai thị trường đều có liên kết với nhau. Có những người sử dụng mạng 3G cho việc truy cập dữ liệu trên máy điện thoại di động, có những người khi họ đang chờ ai đó ở quán cà phê họ dùng wifi và khi về văn phòng hoặc về nhà, họ dùng băng rộng cố định. Ba phân khúc thị trường này đều cùng tồn tại. Tôi cho rằng sẽ có khoảng 180 triệu kết nối di động và 3G vẫn tiếp tục phát triển với khoảng 10 đến 12 triệu thuê bao 3G vào cuối năm sau. Tốc độ phát triển thuê bao 3G của Việt Nam so với khu vực vẫn tốt. Việc cấp phép thử nghiệm LTE tại Việt Nam là rất tốt bởi vì chúng ta sẽ biết được gì từ công nghệ và chi phí như thế nào. Tuy nhiên quan điểm của chúng tôi là vẫn nên phát triển tập trung vào 3G. LTE sẽ chỉ được phát triển tại Việt Nam trong 2 tới 3 năm tới bởi hiện chưa có nhiều ứng dụng nội dung trên LTE cho máy điện thoại cầm tay. Tại thị trường như Malaysia hay Indonesia còn phải mất 2 đến 3 năm nữa mới triển khai LTE, ngoại trừ thị trường phát triển Nhật Bản họ đang triển khai rồi. Các nhà mạng không nên đầu tư chính thức vào công nghệ LTE vì thời điểm này thị trường Việt Nam vẫn chủ yếu là thoại mà LTE thì chủ yếu cung cấp dữ liệu. Tôi không không cho rằng thị trường Việt Nam sẵn sàng cho dịch vụ này tại thời điểm hiện nay. Ông Jayesh Easwaramony Các nhận định của chúng tôi thường liên tục và tùy thuộc vào từng năm. Nếu nhìn từ thị trường có đặc điểm giống Việt Nam mà người ta có thể cung cấp dịch vụ với giá cước 2 cents/phút thì điều đó hoàn toàn có khả năng xảy ra ở Việt Nam, nhưng với điều kiện là số phút thoại sẽ phải tăng lên (ví dụ tăng lên 250 phút/tháng), còn nếu không thì sẽ không có lợi. Năm ngoái chúng tôi nói về cuộc đua giảm cước vì chúng tôi nhìn thấy có một cuộc đua mới. Năm nay chúng tôi cho rằng, nếu các nhà mạng đi vào phân khúc khách hàng có thu nhập thấp ở nông thôn, thì đó chính là cơ hội của họ. Nhận định năm ngoái chúng tôi đưa ra là dựa trên viễn cảnh về cạnh tranh giữa các nhà mạng, còn năm nay, chúng tôi nhìn nhận trên góc độ giải quyết vấn đề tiếp tục làm tăng thị trường. Đây là sự khác biệt trong giai đoạn phát triển của thị trường tại những giai đoạn khác nhau. Tôi cho rằng cuộc cạnh tranh năm nay không căng thẳng bằng năm ngoái vì có một số nhà mạng mới đã cảm thấy khó khăn trong việc kiếm doanh thu từ thị trường. Đó là lý do vì sao những công ty này không có vai trò dẫn dắt thị trường nhiều. Năm ngoái có một số các nhà mạng mới tham gia vào thị trường nhưng năm nay chúng tôi thấy rằng có một vài nhà mạng mới đang phải tranh đấu để có lợi nhuận và họ không còn tính cạnh tranh gay gắt như hồi năm ngoái. Không sớm thế, bởi vì vẫn còn trần cho họ phát triển. Việt Nam tuyên bố có 140 triệu thuê bao di động, nhưng thực chất không phải thuê bao mà là số SIM. Vì vậy có nhiều thuê bao ở khu vực nông thôn và các khu vực khác chưa được khai thác. Trong khi đó thị trường chỉ bão hòa ở khu vực thành phố còn khu vực nông thôn thì vẫn còn “đất” cho họ phát triển.