Trên cánh rừng hoang nghèo kiệt chỉ có lau lách và cỏ dại, cô lập với khu dân cư, trong gần 6 năm khởi nghiệp, Nguyễn Văn Hảo trở thành tỷ phú trẻ nhất xã Tam Dị, doanh thu đạt gần 2 tỷ đồng/năm.

Ty phu 9X mot nam 'dao' ra 2 ty dong tren canh rung hoang - Anh 1

Trang trại của Nguyễn Văn Hảo (24 tuổi), hội viên Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam xã Tam Dị (huyện Lục Nam, Bắc Giang) đặc biệt ấn tượng bởi đồi cây cam vinh sai trĩu quả, được quy hoạch theo hàng lối gọn gàng. Chỉ cách đồi cam một lối đi là khu chuồng nuôi lợn rộng lớn, bên trong công nhân đang nhộn nhịp rót thức ăn vào máng.

Càng bất ngờ hơn khi biết địa điểm Hảo chọn lập nghiệp là cánh rừng hoang nghèo kiệt chỉ có lau lách và cỏ dại, tách biệt, cô lập với khu dân cư. “Khi mình vào đây mở trang trại, nhiều người xung quanh gọi mình là kẻ khùng điên, con đường xuất ngoại rộng mở không đi, nhà cao cửa rộng không màng lại “chui” vào chốn rừng hoang này”, Hảo kể.

“Nhưng mình mê cây từ nhỏ nên không mặn mà đi Nhật Bản dù biết gia đình đã tốn kém số tiền không nhỏ làm thủ tục chuẩn bị. Bây giờ nhìn lại, mình thấy ở lại quê nhà là đúng khi hằng ngày được làm công việc yêu thích”, Hảo hào hứng.

Trong gần 6 năm, Nguyễn Văn Hảo là tỉ phú trẻ nhất xã Tam Dị khi có trang trại rộng gần 10 ha, doanh thu đạt gần 2 tỉ đồng/năm và trực tiếp giúp đỡ 18 lao động có việc làm ổn định. Trang trại sừng sững trên vùng đất từng là rừng hoang. Thành quả của quyết tâm chiến thắng quy luật khắc nghiệt của thiên nhiên, vươn lên làm giàu.

Trang trại của Hảo nằm sát bìa rừng, cạnh hồ rộng lớn với hàng trăm héc ta mặt nước, vừa thuận lợi vừa thử thách ý chí chàng trai. Mùa mưa nước dâng kín đường, mấp mé đồi trồng cam. Còn mùa cạn, nước tụt xuống thung lũng, lòng hồ trơ đáy, phải đi bộ hơn nửa cây số mới đến điểm gần nhất có nước ngọt. Không hiểu quy luật này, Hảo từng trả giá đắt khi nhìn đồi cây đầu tư hàng trăm triệu đồng khô héo vì thiếu nước.

Nước ngọt là vấn đề sống còn của trang trại, Hảo nghiên cứu và tính toán triển khai phương án táo bạo, dẫn nước chảy ngược lên đồi núi để tưới cho vườn cây ăn quả. Qua nhiều lần tham quan học hỏi các trang trại ở miền núi, Hảo tự mày mò thiết kế và thi công hệ thống đường ống cỡ lớn chôn dọc khắp triền đồi, xen kẽ giữa các lô đất trồng cây ăn quả, đồng thời đào ao trên đồi, vừa thả cá vừa trữ nước.

Mùa khô, Hảo cho đặt các hệ thống trạm bơm di động công suất đủ lớn để đẩy nước từ dưới thung lũng chảy ngược lên núi, tiếp vào ao trữ nước và hệ thống đường ống ngầm. Bằng cách làm này, trạm bơm di động chỉ cần vận hành một lần nhưng đủ nước cho 2 - 3 lần tưới cây. Cây ăn quả trên các đồi cao không còn sợ khô khát.

Mỗi năm Hảo cho xuất chuồng ít nhất 3 lứa lợn, mỗi lứa doanh thu từ 400 - 500 triệu đồng. Còn lại các ao cá, cây ăn quả cũng cho doanh thu vài trăm triệu đồng mỗi năm. Trong tương lai, Hảo đầu tư đưa vườn cây ăn quả trở thành thế mạnh.

Hảo cũng tính toán đầu tư hệ thống tưới nước nhỏ giọt tự động cho khu trang trại này để thay thế đường ống hiện có và xây dựng quy trình cam vinh sạch, chất lượng cao hướng đến xuất khẩu. Ngoài trang trại ở thôn Bãi Lời, Hảo đang cùng người thân mở doanh nghiệp đầu tư thuê 200 ha đất ở H.Sơn Động (tỉnh Bắc Giang) và Hải Dương trồng các loại rau quả như: lá ngải, bí đỏ, ớt xanh... xuất đi Đài Loan, Trung Quốc, kiếm lời mỗi năm hàng trăm triệu đồng.

Phan Hậu