Tôi cãi nhau rất to với chồng, tôi nghi ngờ rằng đứa bé này là con rơi con vãi của chồng tôi chứ làm gì có chuyện đùng một phát anh lại nhận con nuôi mà không nói gì với tôi cả.

Cưới nhau đã 5 năm mà vợ chồng tôi vẫn chưa có con, chồng tôi rầu rĩ lắm, nhưng anh bảo anh yêu tôi, anh sẽ không tìm người khác để sinh con như ý mẹ anh bảo. Tôi cứ nghĩ mình khỏe mạnh thế thì chắc chắn nguyên nhân sẽ từ phía chồng. Thế nên có đôi lúc, tôi cứ thầm trách anh, tôi nghĩ anh ích kỷ, không buông tha cho tôi để tôi đi lấy chồng mới, vì tôi rất khao khát được làm mẹ.

Chồng tôi không chịu đi khám, điều đó càng khiến tôi nghi ngờ, có lẽ anh muốn giấu tôi, không dám đối diện với sự thật. Và vào một ngày đep trời nọ, anh mang về nhà một đứa bé trai, anh bảo với tôi rằng, anh đã quyết định nhận con nuôi.

Tôi phản đối quyết liệt, tự dưng anh lại nhận con nuôi và không hề bàn bạc gì với tôi cả. Chồng tôi bảo tôi hãy bình tĩnh vì đứa bé này có hoàn cảnh rất tội nghiệp, mẹ bỏ đi, gia đình nhà bà nội lại không muốn nhận, ngày bé vào trại tình thương, người còm cõi vì suy dinh dưỡng. Thế nên dù các bạn khác đã có người nhận nuôi nhưng đứa bé này mãi vẫn không có ai để ý đến. Trong một lần đến làm từ thiện cùng bạn, thấy hoàn cảnh quá đáng thương của bé nên chồng tôi đã tự quyết định tất cả.

Tôi cãi nhau rất to với chồng, tôi nghi ngờ rằng đứa bé này là con rơi con vãi của chồng tôi chứ làm gì có chuyện đùng một phát anh lại nhận con nuôi mà không nói gì với tôi cả. Bình thường chồng tôi khá nhũn nhặn nhưng chẳng hiểu sao từ khi có đứa bé ấy, anh ấy trở nên cương quyết một cách cực đoan. Tôi nói gì anh ấy cũng tìm mọi cách để bảo vệ đứa bé đó.

Tuong con rieng cua chong hoa ra con de cua minh…! - Anh 1

Chồng tôi không hỏi ý kiến tôi và tự mang con nuôi về nhà (Ảnh minh họa)

Tôi buồn lắm, thế nên mọi việc chăm sóc thằng bé tôi cứ kệ, để chồng tôi làm tất. Tôi muốn tuyên chiến với chồng. Để xem cái thói coi thường vợ của anh kéo dài được bao lâu. Nuôi một đứa con đâu phải chuyện đùa, thế mà chồng tôi ngang lắm, tôi không làm thì anh làm. Từ chỗ chưa bao giờ phải nấu ăn, giờ chồng tôi dậy sớm, nấu đồ ăn cho con rồi còn tự tay chuẩn bị áo quần, đưa nó đến trường học. Tôi ức lắm, bởi từ ngày có đứa bé ấy trong nhà, chồng tôi không quan tâm gì đến tôi nữa cả.

Thế là một người phụ nữ 33 tuổi như tôi lại đi ghen tức với đứa con nít 6 tuổi. Tôi tỏ thái độ ghét nó ra mặt, và nếu như không có cái hôm đó thì có lẽ, tôi đã phạm phải một tội lỗi tày trời.

Hôm đó, đứa bé đang chạy chơi trong phòng khách thì tôi bưng ly sinh tố đi ngang qua. Chẳng may vấp phải thằng bé nên bao nhiêu sinh tố đều đổ lên đầu thằng bé cả. Tôi bực lắm, quát cho nó một trận khiến nó sợ đến mức tè ra quần. Bực lại càng bực, tôi lôi nó vào nhà tắm để tắm cho nó.

Hôm đó chồng tôi vắng nhà, đó cũng là lần đầu tiên tôi tắm cho nó. Đang kỳ cọ, bỗng tôi sững người khi thấy vết bớt ở sau mông của thằng bé. Vết bớt đó có hình dáng rất đặc biệt nên tôi nhận ra ngay. Tôi sững sờ, hỏi thằng bé dồn dập:

- Con (Lần đầu tiên tôi gọi nó thân mật như vậy)… nhà con trước ở đâu?

- Dạ nghe bà nội kể thì ở xã X. ạ.

- Có phải cái nhà cạnh quán tạp hóa, có cái cây gạo to to không con?

- Dạ.
Tôi rụng rời tay chân. Trời ơi, chả lẽ tạo hóa lại trêu ngươi tôi đến vậy ư? Trời đất trước mắt tôi cứ quay vòng vòng, 6 năm trước tôi đã có một quá khứ kinh hoàng và giờ đây, nó đang quay trở lại.

Tuong con rieng cua chong hoa ra con de cua minh…! - Anh 2

Nếu không có cái sự cố hôm đó thì có lẽ, tôi đã phạm phải tội lỗi tày trời (Ảnh minh họa)

Trước khi lấy người chồng hiện tại, tôi đã yêu và dâng hiến hết mình cho Khang và kết quả là tôi đã mang thai. Cái thai ngày một lớn mà Khang thì chẳng nói gì đến chuyện cưới xin. Tệ hơn nữa, hắn ta lại còn bắt cá nhiều tay khiến tôi ức phát khóc. Đến lúc thai quá to, tôi đành sinh con, sinh xong tôi mang đến cho nhà Khang nuôi rồi bỏ đi.

Tôi vẫn còn nhớ đứa con trai đỏ hỏn có vết bớt lạ ở mông khóc tức tưởi khi tôi bỏ đi. Nhưng lúc đó, tôi chỉ muốn làm lại cuộc đời, tôi hận kẻ bạc tình như Khang, tôi chỉ muốn cho Khang biết mình dám làm những gì.

Tôi mặc lại quần áo cho thằng bé rồi làm một cuộc điều tra sau đó để xác nhận sự thật. Đúng như nghi ngờ của tôi, đứa bé này chính xác là con của tôi với Khang. Từ khi biết sự thật, ngày nào tôi cũng ôm nó khóc. Tại tôi bạc bẽo với nó quá nên giờ ông trời đang tìm cách trừng phạt tôi đây mà. Từ hôm đó, cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn, khi nào tôi cũng nơm nớp sợ chồng phát hiện ra chuyện này. Có khi tôi cũng sợ anh đã biết được chuyện quá khứ của tôi nên cố tình đón thằng bé về.

Từ đó, không có đêm nào tôi ngủ ngon, khi nào tôi cũng lo lắng, sợ chồng phát hiện ra sự thật. Bởi nói cho cùng thì cuộc sống hiện tại của tôi rất tốt, nhà cửa, tiền tài tôi đều có cả. Chồng tôi thì rất hài lòng khi thấy tôi thay đổi thái độ, đối xử tốt với con nuôi, nhưng anh không biết rằng, thật sự thì trong lòng tôi đang nổi bão.

Theo Một Thế Giới