(VEN) - Chúng tôi đến gặp kỹ sư Nguyễn Duy Đỉnh khi anh đang đứng giữa những nguyên vật liệu ngổn ngang trong căn phòng rộng chừng 30m2 giống như một xưởng cơ khí nhỏ nằm trong khuôn viên Trường đại học Bách Khoa. Tay vẫn còn lấm lem, anh quay sang cười bảo chúng tôi “Mình sắp xong rồi, chờ chút nhé”…

“Chúng tôi đã hứa với anh Huấn ở Bắc Ninh, anh Hậu ở Hà Nam sẽ có xe trong tuần này, đã hứa rồi thì phải hoàn thành chứ”. Chiếc xe mà anh Minh nói đến là chiếc xe lăn điện với tên gọi PET, một giải pháp di chuyển mới cho người già và người khuyết tật đang được Trung tâm Nghiên cứu ứng dụng và sáng tạo công nghệ, Khoa Điện, Đại học Bách khoa - nơi anh đang công tác triển khai.

Chiếc xe lăn điện PET sau khi hoàn thành

Hiện nay ở Việt Nam, những loại xe dành cho người khuyết tật khá đa dạng về chủng loại. Tuy nhiên, hầu hết những sản phẩm này đều có xuất xứ từ nước ngoài, giá thành cao, bảo hành, bảo dưỡng khó khăn, hơn nữa đa số các xe lăn bằng tay hoặc cần có người đẩy, hạn chế khả năng của người khuyết tật. Trước nhu cầu thực tế của nhiều người khuyết tật, bệnh nhân cũng như người có tuổi cần có các phương tiện đi lại, dễ sử dụng, giá thành rẻ, chiếc xe lăn điện đã ra đời. Trước đó, cách đây 3 năm, anh Đỉnh và các cộng sự của mình, dưới sự hướng dẫn của PGS.TS. Tạ Cao Minh đã lên ý tưởng nghiên cứu về ô tô điện nhưng quy mô và kinh phí nghiên cứu khá lớn nên sau đó họ bắt đầu đi từ một mẫu nhỏ gọn nhẹ hơn có 3 bánh.

“Nhìn nó gọn nhỏ thế này thôi, chứ là thế hệ thứ 4 rồi đó. Bỏ nhiều công tìm hiểu các mẫu xe lăn, nghiên cứu thiết bị điều khiển, vất vả tìm kiếm nguyên vật liệu với nguồn kinh phí ít ỏi do nhóm tự bỏ ra, thất bại không ít nhưng cuối cùng chúng tôi cũng đã có một sản phẩm hoàn chỉnh do mình thiết kế, niềm vui không diễn tả được hết”, kỹ sư Đỉnh trải lòng về thành quả.

Điểm đặc biệt nhất của chiếc xe này là rất cơ động, sử dụng cùng lúc hai động cơ điện một chiều không chổi than, mỗi động cơ điều khiển một bánh xe. Nhờ vậy, hệ thống truyền động của xe trở nên đơn giản hơn so với các xe cùng loại của nước ngoài sản xuất, do đó hạn chế được các hỏng hóc cũng như tiêu tốn năng lượng ít hơn. Xe tích hợp sẵn bộ sạc điện 220 VAC, có thể di chuyển được quãng đường 15-20 km/lần sạc, được thiết kế phù hợp với vóc dáng người sử dụng, điểu khiển dễ dàng bằng Joystick, có đèn, còi, khoang chứa đồ, tốc độ bị hạn chế ở mức 6-9km/h, song khả năng có thể đạt mức 35 km/h. Xe có thể di chuyển được ở cả các đoạn đường gồ ghề, mấp mô, có cát sỏi, trên bãi cỏ và có thể leo độ dốc khoảng 10 độ.

Xe cũng hiển thị lượng ắc quy còn bao nhiêu để cho người vận hành lường trước được khả năng có thể xảy ra để khỏi rơi vào tình trạng chết máy trên đường. Hơn nữa xe cũng lập trình sẵn khả năng hạn chế dòng điện truyền dẫn ra ngoài gây hại cho người sử dụng. Ngoài bộ điều khiển tự thiết kế còn những chi tiết, linh kiện của PET đều được đặt hàng từ Singapore, Trung Quốc và một số nước châu Âu, do đó, có thể đảm bảo về chất lượng của sản phẩm này.

Điều gây khó khăn lớn nhất hiện nay là việc vận chuyển xe lăn điện lên cầu thang hoặc ra khỏi tòa nhà. Ở các nước tiên tiến, người ta xây những đường dốc trên cầu thang để đi lên các tòa nhà hay những đoạn đường dành riêng cho người khuyết tật, nhưng hiện nay ở Việt Nam vấn đề này chưa được quan tâm nhiều. “Chúng tôi chỉ có thể cố gắng giảm trọng lượng của chiếc xe. Chiếc xe mới thiết kế nặng khoảng 62kg chủ yếu làm bằng tôn, thép nhưng những sản phẩm về sau sẽ làm bằng vật liệu composite nhẹ hơn ước tính khoảng dưới 40kg, khi đó người khác có thể giúp người khuyết tật mang vác lên xuống bậc cầu thang”, anh Đỉnh chia sẻ.

“Với 1 sản phẩm sản xuất đơn lẻ, giá thành sẽ từ 12-15 triệu đồng (tùy vào kích cỡ), nếu thời gian tới được sản xuất đại trà giá thành sẽ rẻ hơn. Hiện đã có khá nhiều đơn đặt hàng gửi về Đại học Bách Khoa cũng như những hứa hẹn từ các doanh nghiệp về những dự án hợp tác lâu dài”, anh Đỉnh hồ hởi khoe với chúng tôi.

Nói về dự án ôtô điện trong tương lai, PGS.TS. Tạ Cao Minh cho biết, “Chúng tôi đang tiến hành, trong một ngày không xa nữa, sẽ cho ra mắt sản phẩm này. Song điều làm chúng tôi trăn trở nhất hiện nay không chỉ là kinh phí thực hiện mà còn là lực lượng kế cận để đào tạo, nghiên cứu tiếp công nghệ còn gặp khó khăn, do đó rất cần sự hỗ trợ của Nhà nước”./.

Quỳnh Nga