Liên quan đến vụ án tranh chấp về hợp đồng, bà Nguyễn Ngọc Tuyết vừa có đơn đề nghị tạm hoãn thi hành, xét lại tư cách pháp nhân cũng như giá trị pháp lý của nội dung thỏa thuận.

Liên quan đến vụ án tranh chấp về hợp đồng tín dụng và hợp đồng vay tài sản giữa Ngân hàng NN&PTNT, bà Nguyễn Thị La với Công ty TNHH Tân Thuyết, Bà Nguyễn Ngọc Tuyết (SN 1960, ngụ phường Bửi Long, TP.Biên Hòa) vừa có đơn đề nghị tạm hoãn thi hành, xét lại tư cách pháp nhân cũng như giá trị pháp lý của nội dung thỏa thuận mà Chủ tịch HĐTV - giám đốc Quang Vĩnh Thuận đưa ra trong Quyết định 62/2009/QĐST-KDTM ngày 7/7/2009 của TAND tỉnh Đồng Nai về việc công nhận sự thỏa thuận thành của các đương sự.

Đây không phải lần đầu bà Tuyết đề nghị hoãn thi hành vì cho rằng Quyết định này đã vi phạm pháp luật. Cụ thể, trong biên bản hòa giải và hòa giải thành ngày 23/6/2009 không có tên và chữ ký của người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan. Vi phạm nghiêm trọng Điều 186 Bộ luật tố tụng dân sự và Nghị quyết số 02/2006/NQ-HĐTP ngày 12/5/2006 của Hội đồng thẩm phán tòa án nhân dân tối cao.

Tranh chap tin dung o Dong Nai: Xet lai tu cach nguoi tu thoa thuan? - Anh 1

Ảnh minh họa.

Ngoài ra, trong Quyết định công nhận sự thỏa thuận thành của các đương sự, chỉ có nguyên đơn, không có tên, địa chỉ bị đơn và người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan. "Giải quyết vụ án liên quan đến tài sản bảo lãnh thế chấp lớn của tôi mà không ghi ý kiến thỏa thuận của tôi là ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền lợi hợp pháp của tôi. Vi phạm nghiêm trọng Khoản 4, Điều 56, Điều 186 Bộ luật tố tụng dân sự và Nghị quyết số 02/2006/NQ-HĐTP ngày 12/5/2006 của Hội đồng thẩm phán tòa án nhân dân tối cao" - bà Tuyết bức xúc.

Theo hồ sơ vụ án, Công ty TNHH Tân Thuyết là Công ty TNHH hai thành viên. Thành viên góp vốn gồm ông Quang Vĩnh Thuận và bà Nguyễn Thị Nguyên. Mọi quyết định liên quan đến giá trị vượt 50% giá trị tài sản của Công ty đều phải thông qua Hội đồng thành viên. Thế nhưng trong khi giá trị vốn góp của các thành viên là 22 tỷ đồng, ông Thuận lại một mình quyết định số nợ của công ty lên đến gần 15 tỷ đồng (vượt 50%) với Ngân hàng NN&PTNT và bà Nguyễn Thị La là vượt quá thẩm quyền.

Vì vậy, ông Thuận không đủ thẩm quyền để đại diện cho Công ty Tân Thuyết tham gia giải quyết vụ án này. Đáng tiếc, trong vụ việc này Tòa cũng không yêu cầu ông Thuận phải tổ chức họp hội đồng thành viên, lấy ý kiến ra quyết định chấp thuận cho ông Thuận được đại diện cho Công ty Tân Tuyết toàn quyền giải quyết số nợ trên với Ngân hàng NN&PTNT và bà Nguyễn Thị La cho đúng thủ tục. Dường như TAND tỉnh Đồng Nai quên xác định tư cách đại diện của ông Thuận có không đủ thẩm quyền giải quyết vụ việc.

Đó là chưa nói, bản thân ông Thuận cũng là đương sự trong vụ án này. Cụ thể, ông Thuận dùng tài sản cá nhân là Quyền sử dụng đất để bảo lãnh thế chấp cho Công ty Tân Thuyết vay vốn Ngân hàng NN&PTNT. Do đó, khi công ty Tân Thuyết bị Ngân hàng khởi kiện yêu cầu trả số nợ vay trên thì phải đưa ông Thuận vào tham gia tố tụng với tư cách là người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan.

Như vậy, quyền lợi của ông Thuận với quyền lợi của Công ty Tân Thuyết là đối lập nhau. Vậy mà tòa án lại chấp thuận cho ông Thuận đại diện cho hai bên có quyền lợi đối lập nhau tham gia tố tụng.

Ngoài ra, ông Thuận vừa là thành viên góp vốn, vừa là chủ tịch Hội đồng thành viên, vừa là giám đốc điều hành công ty. Như vậy việc ông Thuận đại diện với 3 tư cách trên để ký hợp đồng giao dịch với chính mình và người thân liệu có đúng pháp luật? Và cũng với những tư cách này, ông Thuận lại đại diện tham gia tố tụng cho Công ty, cho vợ và cho chính mình thì có khách quan? Có vi phạm pháp luật?

Hơn thế nữa, việc tòa nhập 2 vụ án với hai quan hệ tranh chấp khác nhau, hai nguyên đơn khác nhau đã làm sai lệch toàn bộ nội dung vụ án. Việc bà Nguyễn Thị La cho Công ty Tân Thuyết vay 2 tỷ không liên quan gì đến bà Tuyết.

Thế nhưng, khi ông Thuận tham gia hòa giải lại thỏa thuận dùng tài sản cá nhân bà Tuyết để bảo đảm cho nghĩa vụ thanh toán cho pháp nhân là một thỏa thuận trái pháp luật. Vì vậy việc thỏa thuận này đã xâm hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp của bà Tuyết.

Được biết, ngay khi phát hiện thỏa thuận này, bà Tuyết đã làm đơn khiếu nại gửi TAND tỉnh Đồng Nai. Và ngày 25/4/2016, Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Nai có văn bản số 149/TKT-TA để giải thích Quyết định công nhận sự thỏa thuận thành của các đương sự số 62/2009/QĐST-KDTM. Nhưng ngay sau đó 2 tháng, TAND tỉnh Đồng Nai lại ban hành văn bản số 479/TA để thu hồi Công văn 149/TKT-TA.

Trong khi nhiều vi phạm nghiêm trọng liên quan đến vụ án liên tục được phát hiện và dư luận đang trông chờ các cơ quan đủ thẩm quyền tham gia giải quyết vụ việc thì phía thi hành án bất chấp những vi phạm pháp luật về thi hành án dân sự kết thúc nhanh vụ việc.

Bà Tuyết khẳng định, chưa từng được thông báo, tống đạt các thông báo về thi hành án hay thông báo bán đấu giá, tổ chức bán đấu giá… "Tôi không đồng ý tổ chức bán đấu giá hiện tại mà chấp hành viên lựa chọn, vì tổ chức bán đấu giá này không khách quan. Tôi đề nghị được lựa chọn tổ chức bán đấu giá khác", bà Tuyết cho biết thêm.

Cũng theo bà Tuyết, số nợ phải thi hành theo Quyết định số 62/2009/QĐST-KDTM là số nợ mà Công ty Tân Thuyết phải thanh toán cho các nguyên đơn chứ không phải bà Tuyết. Vì vậy, Chấp hành viên phải xác minh tài sản của Công ty Tân Thuyết. Trong trường hợp Công ty Tân Thuyết không còn khả năng trả nợ thì mới phát sinh trách nhiệm bảo lãnh của bà Tuyết. Thế nhưng Chấp hành viên đã bỏ qua quy trình này mà cứ nhâm nhâm vào tài sản của cá nhân bà Tuyết.

Quan điểm này của bà Tuyết phù hợp với điều 361 Bộ luật dân sự 2005: "Bảo lãnh là việc người thứ ba (sau đây gọi là bên bảo lãnh) cam kết với bên có quyền (sau đây gọi là bên nhận bảo lãnh) sẽ thực hiện nghĩa vụ thay cho bên có nghĩa vụ (sau đây gọi là bên được bảo lãnh), nếu khi đến thời hạn mà bên được bảo lãnh không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ”.

Về việc xử lý tài sản của bên bảo lãnh, Điều 369 cũng quy định rõ: “Trong trường hợp đã đến hạn thực hiện nghĩa vụ thay cho bên được bảo lãnh, mà bên bảo lãnh không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ thì bên bảo lãnh phải đưa tài sản thuộc sở hữu của mình để thanh toán cho bên nhận bảo lãnh.”

Hiện Công ty Tân Thuyết còn khả năng trả nợ, còn tài sản để thi hành. Thế nhưng không hiểu vì sao, trong thời gian qua chấp hành viên vẫn không xử lý tài sản của Công ty Tân Thuyết mà cứ khăng khăng xử lý tài sản của Tuyết. Trong khí đó, các tài sản mà chấp hành viên kê biên để thi hành án của bà Tuyết hiện nay cũng đang có nhiều người đang tranh chấp.

Với hàng loạt những khuất tất, những vấn đề phát sinh liên quan đến vụ việc. Thiết nghĩ, Cục thi hành án dân sự tỉnh Đồng Nai nên tạm hoãn thi Quyết định công nhận sự thỏa thuận thành của các đương sự để có thêm thời gian xác minh làm rõ nhiều vấn đề liên quan đến tranh chấp tín dụng này?

Nhóm PVPL/KD&PL