Trang Hạ, người được mệnh danh là "nhà văn của phụ nữ" có lẽ bởi những điều giản dị nhất, những tâm tư của chị về thân phận, những quan niệm sống mang hơi thở mang khát khao của phụ nữ.

Trang Hạ như gửi vào trong áng văn chương những thông điệp để đâu đó độc giả gặp mình trong đó, để mạnh mẽ hơn để cuộn dâng niềm hi vọng và biết đâu là con đường nên bước tiếp. Từ câu chuyện một người con gái hiến máu cho người yêu, hiến thận cho người yêu, có thai với người yêu. Anh người yêu bội bạc, bắt phá thai, rồi đi cưới người khác. Độc giả có người phẫn nộ, có người kêu bịa, có người cười khẩy, ngu thì chết ai bảo dại trai? Tuy nhiên, đây lại là câu chuyện hoàn toàn có thật và cần thiết phải viết để họ đừng chà đạp lên người con gái đau khổ ấy nữa, vì họ có bao giờ mang tất thảy cả sinh mệnh dành cho người yêu đâu, mà họ có quyền nhạo báng một người si tình như thế? Trang Hạ luôn đứng về phía phụ nữ, dùng trái tim của người phụ nữ "để họa, để cảm thông và chỉ lối" cho phái đẹp. Những câu chuyện và đâu đó có bài học của chị luôn nhận được sự đồng tình của chị em.

Trang Ha: Hay ke chuyen tinh cua doi minh mot cach binh than nhat! - Anh 1

Trang Hạ viết: " Mình nghĩ, vấn đề đâu nằm ở những người nghe câu chuyện, mà vấn đề nằm ở người kể.

Chúng ta luôn kể câu chuyện tình của đời mình một cách bi kịch nhất, hoặc sến sẩm nhất, hoặc u ám nhất, hoặc sặc sỡ nhất. Chẳng thấy ai kể chuyện tình một cách bình thản cả! Mấu chốt đời ta chỉ ở đó!

Nuôi anh ăn học, rồi anh tốt nghiệp đi làm, anh phụ tình.

Đi làm gái lấy tiền nuôi giai, gửi về quê phụ giúp nhà giai, rồi giai lấy tiền ấy đi bao gái khác.

Cô công nhân xưởng may gom góp tiền mỗi bữa cơm đạm bạc, một mái nhà trọ nghèo nàn chung sống, trả học phí, trả tiền cà phê cho anh sinh viên. Rồi anh đi làm, anh chẳng nhớ người tình là ai.

Góp tiền dành dụm để đi xin việc cho anh người yêu. Anh có việc làm , anh chuồn luôn, chẳng có ý định trả lại tiền nữa.

Em thương anh ở trong quân ngũ vất vả, mỗi cuối tuần góp tiền để đi chơi và chăm sóc nhau. Anh ra quân, về thành phố, anh có công việc, anh có luôn bạn gái mới.

Trang Ha: Hay ke chuyen tinh cua doi minh mot cach binh than nhat! - Anh 2

Người tình thuở sinh viên nghèo đói, bữa cơm ký túc, bông hoa hái trộm dành tặng 8/3. Rồi ra trường quên nhau, anh rước bạn gái mới bằng xe máy mới, đi qua cửa hàng em, anh mua giỏ hoa ba trăm ngàn tặng bạn gái mới, còn em, em đứng nhìn theo người con trai đã từng là tất cả những gì yêu dấu nhất của cuộc đời mình…

Lúc khó khăn có nhau, ăn nên làm ra, chồng có bồ, chơi bạc, cặp kè, dối gian, bao nhiêu nước mắt đã nuốt vào trong lòng…

Hiến thận cho người yêu. Sau khi khỏe mạnh, người yêu phụ bạc ruồng rẫy…

Lúc nãy có độc giả vừa kể, chúng em ba năm khó khăn chia sẻ cùng nhau. Giờ em vẫn khó, mà anh giàu, anh ấy bỏ em ra đi…

Những chuyện tình ấy có chung kết cục bằng nước mắt. Chỉ tại vì những cô gái trẻ quá tin tưởng vào tình yêu mà không nhận ra rằng: Có những người, họ chỉ ở bên bạn được khi khó khăn thôi! Họ chỉ gắn bó với bạn chỉ vì họ yếm thế, họ nghèo đói, họ thiếu thốn, họ cô đơn, họ suy thận sắp chết, họ ở tận đáy cuộc sống.

Nghĩa là họ không hề ở bên bạn vì tình yêu! Họ chỉ ở bên bạn vì họ là một kẻ thua kém mà thôi!

Trang Ha: Hay ke chuyen tinh cua doi minh mot cach binh than nhat! - Anh 3

Sao bạn không chịu hiểu rằng, có những người con trai họ chỉ ở bên bạn trong lúc nghèo khó? Nói thẳng ra, là trong lúc ANH TA nghèo khó, chứ không phải lúc BẠN nghèo khó!

Cho nên khi họ vượt qua được giai đoạn ấy, họ sẵn sàng bỏ bạn lại. Bản chất của họ là luôn tìm kiếm tới những người con gái hơn họ, cho họ, vì họ.

Đừng sẵn sàng mang cho tình yêu tất cả của cải đời mình. Chỉ vì bạn không bao giờ nhận ra được, anh ấy yêu thật lòng, hay anh ấy chỉ là dạng đàn ông cần được nhận nhiều thứ từ đàn bà.

Hoặc là đừng giữ tình yêu bằng cách liên tục cho, càng ngày càng cho nhiều hơn. Hoặc, nếu bạn đã quyết cho đi, thì đừng hối hận nữa. Hãy chuẩn bị sẵn tinh thần rằng, sau khi bạn hết thứ để cho anh ấy, anh ấy sẽ bỏ bạn!

Nghĩ được thế, bạn sẽ kể lại câu chuyện tình của đời mình một cách bình thản.

Trang Ha: Hay ke chuyen tinh cua doi minh mot cach binh than nhat! - Anh 4

Cuộc đời này, ai biết đâu là trái phải xấu tốt, ai biết ai là nhân quả của đời ai? Nếu lỡ yêu một kẻ khốn nạn, thì cũng đành coi như là, ông trời có mắt đấy, chỉ có điều nhân quả không đến nhanh như chúng ta mong muốn.

Người ta nghe xong, người ta mỉa mai bạn ngu dại, vẫn không đáng sợ bằng chính bạn tự nguyền rủa sự lương thiện của bản thân mình!

Minh Khang