Cãi nhau một hồi, Khánh giận dữ vơ vội vàng đống quần áo, đùng đùng ra khỏi nhà, mặc Nhàn giằng co, khóc lóc: “Anh đã bước đi thì đừng bao giờ về. Đồ bạc bẽo”

Tram nga 'vo chong non' - Anh 1

ảnh minh họa

Nhàn vừa tốt nghiệp cao đẳng, đang trong tình cảnh chờ ông bác ruột của Khánh chạy vạy nộp hồ sơ. Giờ mâu thuẫn xảy ra, tình yêu còn chẳng giữ được nói chi đến công ăn việc làm nơi thành phố phồn hoa này…

Bốn năm trước, nhận được giấy báo trúng tuyển, Nhàn rời quê hương lên Hà Nội học. Lúc ấy, đêm nào Nhàn cũng khóc vì cô đơn và nhớ bố mẹ, bạn bè. Khánh tầm tuổi Nhàn, trọ cùng dãy, mặt mày lúc nào cũng lầm lì, lạnh lẽo. Người trong xóm trọ không ưa Khánh mấy. Mới đến, Nhàn cũng có cái nhìn đôi phần ác cảm với Khánh. Chưa bao giờ nghĩ mình lại có chàng người yêu như vậy, thế mà cái câu “ghét của nào trời trao của ấy” lại vận ngay vào Nhàn.

Ngày nào đi học, Nhàn cũng phải cuốc bộ đến trường. Tình cờ thế nào hôm ấy trời đổ mưa, co chân co cẳng chạy về nhà, Nhàn giật mình vì tiếng phanh xe đạp kin kít bên mình: “Lên xe anh chở về nào”. Là giọng nói của Khánh, mắt mũi lèm nhèm vì nước mưa, cô chỉ khẽ ấp úng: “Em đi bộ được ạ. Cảm ơn anh”. Tưởng thế là thôi, ai dè, Khánh cứ kiên trì lũi cũi theo sau. Nể tình, Nhàn nhận lời lên xe. Từ buổi ấy, Khánh quyết tâm cưa cẩm, chinh phục. Tình yêu đến lúc nào không hay.

Bà chủ xóm trọ chung của hai đứa muốn ngừng cho thuê để xây nhà mới, Khánh rong ruổi mất mấy buổi mới tìm được chỗ trọ ưng ý cho Nhàn. Ngặt nỗi, còn duy nhất một phòng trống nên nguyện vọng được ở bên cạnh người yêu của Khánh tan thành mây khói. Dọn dẹp mệt nhoài mà cũng tối mịt tối mờ: “Anh ở lại đi, lát qua phòng bên xin ngủ nhờ”. Say cảnh, say tình, chuyện ấy vượt qua tầm kiểm soát của Nhàn chóng vánh đến không ngờ…

“Mất” rồi nên Nhàn không cần “giữ” nữa, Khánh sung sướng chuyển đến cùng ăn, cùng ở và cùng…ngủ. Nghề của Khánh là hướng dẫn viên du lịch nên xa nhà như cơm bữa. Bỗng dưng, Nhàn đọc được một tin nhắn mùi mẫm trong di động của “chồng”. Vặn vẹo tra khảo, Khánh chối đây đẩy: “Cô nào, khách hàng mà”. Nhưng rồi những tin nhắn kiểu này ngày một nhiều khiến Nhàn cay cú. Cơn tức ngùn ngụt, Nhàn quay số chửi bới, lăng mạ kẻ “phá đám hạnh phúc gia đình” người khác. Tối đến, hai bên cãi nhau một trận tơi bời hoa lá…Xong xuôi, Nhàn lại chủ động làm lành.

Bẵng đi hơn tháng không đả động đến chuyện này, vô tình Nhàn lại bắt gặp mấy tấm hình tình cảm trong chuyến tour của “chồng”. Nghĩ vẫn là “kẻ tình địch” ấy, Nhàn quay số tiếp tục lăng mạ. Kết cục, Khánh lạnh lùng: “Anh chán ngấy em rồi. Mệt mỏi vì những gì em làm. Em không hiểu và thông cảm cho anh, xa nhau là hơn”.

Khác với Khánh, Hoàn đào hoa đến mức cùng lúc làm “chồng” của cả hai cô bạn gái. Chiêu của Hoàn là thuê cho Oanh và Trinh mỗi “vợ” một quận. Thứ hai tới thứ sáu, Hoàn là “chồng” của Oanh. Thứ bảy, chủ nhật thì lo yêu thương, chăm sóc Trinh. Tất bật là thế nhưng chưa bao giờ Hoàn sơ hở để bại lộ. Với Oanh, Hoàn ngọt ngào: “Thứ bảy, chủ nhật anh phải qua nhà anh chị ngủ cùng thằng cháu. Không sang, anh lại trách”. Với Trinh, anh chàng tỉ tê: “Bố mẹ bắt anh ở nhà bác ruột. Quản chặt lắm. Tranh thủ cuối tuần dối bác về nhà mới qua em được đấy”.

Nhưng “kịch bản” dù cao siêu đến mấy cũng đến lúc bị vỡ. Oanh chạm mặt “chồng” mình cùng Trinh trong rạp chiếu phim. Quan điểm “Đàn ông phải thêm vào, ai ngu mà bớt đi” của Hoàn sụp đổ. Khỏi nói, Trinh và Oanh sốc ra sao vì cô nào cũng tin: “Chồng” mình yêu mình nhất!”.

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở” nhưng tình của những đôi “vợ chồng non” thế này chỉ chuốc lấy đau thương. Ép nhau thành vợ chồng quá sớm, lại không ràng buộc gì về hôn thú thì chia tay thật dễ dàng. Có điều, hậu quả và những hệ lụy sau đó thì chẳng dễ chút nào

Theo XL