Tôi gặp và quen anh (chồng tôi hiện nay) trong một khóa học về giao tiếp và quản lý doanh nghiệp. Anh tốt nghiệp thạc sĩ ở nước ngoài về và lập công ty riêng. Bằng sự hiểu biết, mạnh mẽ, độc lập và cả đẹp trai nữa, anh đã nhanh chóng chinh phục tôi.

Sau này anh bảo: "Thấy em ngoan hiền, trong sáng nên ngay từ lần gặp đầu tiên đã muốn lấy em làm vợ". Tuy nhiên, bố mẹ tôi có vẻ không ưa anh, vì đoán "tính cách cậu này rất gia trưởng". Song bố mẹ vẫn tôn trọng sự lựa chọn của tôi.

Năm đầu cuộc sống khá yên ấm, hạnh phúc tăng thêm khi tôi sinh "cháu đích tôn" cho nhà chồng. Nhưng từ khi có con sự lục đục cũng bắt đầu xuất hiện. Chồng tôi rất yêu con, nhưng đêm bé quấy khóc làm anh mất ngủ là anh quát vợ: "Sao mà vụng thế, để nó khóc mãi". Mỗi lần con nôn trớ là một lần anh gầm lên, đã bảo cô bao nhiêu lần phải thế này thế kia mà vẫn để con trớ là sao, kèm theo là bát đĩa vỡ loảng xoảng, cái nồi cơm điện bị đạp cho bể vỏ. Ông bà nội lần nào đến thăm cũng chê: "Mẹ nó nuôi con vụng quá, sao để thằng cu gầy thế này...", chồng tôi càng thêm chán vợ.

Tram nam tinh cuoc vuong tron: Toi chiu dung qua du roi! - Anh 1

Ảnh minh họa.

Khi có thêm đứa con thứ hai, tôi không có nhiều thời gian quan tâm đến chồng khiến anh càng bức xúc, cáu bẳn. Tôi đi làm bằng xe ôm chứ không dám nhờ chồng đưa đón nữa, vì chẳng may tôi ra trễ một chút là anh lại quát mắng ầm ĩ ngay trước cửa công ty. Quan hệ giữa anh và gia đình tôi ngày càng xấu đi. Bố mẹ tôi đều là trí thức, tôi là con một nên được bố mẹ quan tâm rất nhiều. Sau ngày cưới ông bà gợi ý chúng tôi về ở chung để đỡ tiền thuê nhà, nhưng anh nhất định không chịu. Biết chúng tôi khó khăn, bố mẹ thường xuyên đến thăm, mua tặng đồ đạc và hỗ trợ tiền nong, nhưng nhiều lần anh kiên quyết không nhận làm ông bà phật ý. Hai lần tôi sinh nở bố mẹ đều muốn đón về chăm sóc, anh từ chối thẳng thừng vì "đã có người giúp việc". Anh hay than phiền: "Bố mẹ em đến gì mà lắm thế", thỉnh thoảng có phải về thăm bên vợ thì anh ngủ cả ngày, chẳng giao lưu gì với ai. Mẹ tôi cho cháu ăn không đúng ý anh là anh nói rất gay gắt khó nghe, tôi có sơ xuất gì cũng bị anh mắng xa xả ngay trước mặt ông bà ngoại.

Khi yêu tôi chỉ thấy những mặt tốt của anh, sống với nhau rồi tôi mới nhận ra anh có nhiều tính xấu như coi thường người khác, độc đoán, cục cằn, ít thân thiện với xã hội. Anh thường nói tôi "sao ngu thế, vụng thế, sống với người ngu phát bực cả mình". Hồi đầu nóng lên anh chỉ đập phá đồ đạc, sau thì chuyển sang đánh tôi, khi thì bạt tai, lúc đập vào đầu... Xóm giềng lỡ động tí gì vào nhà anh thì đừng hòng anh để yên. Có hôm vào bữa ăn nhà hết dấm ớt, tôi vừa trót nói “để em sang hàng xóm xin...” đã bị anh lên lớp “không được nhờ vả gì người khác”, rồi bắt tôi bụng bầu 7 tháng đêm tối phải phóng xe đi mua để “nhớ từ nay về sau phải thường xuyên để ý quán xuyến việc nhà”.

Bạn bè, họ hàng của tôi ban đầu còn hay đến chơi, sau chả ai đến nữa. Người giúp việc thì cứ ở được vài tháng là xin về vì “chú ấy nóng nảy, khó tính quá, cô ở được chứ tôi thì chịu”. Anh rất yêu con nhưng dạy con cũng khắt khe vô cùng, con mới tuổi rưỡi anh đã dùng roi để uốn nắn. Với vợ anh cũng nghiêm khắc như vậy "để vợ khá lên"... Tôi thì chán nản vô cùng, thậm chí bị trầm cảm, mất ngủ cả tuần sau mỗi trận nóng của chồng, nhưng cũng chỉ biết ấm ức và cam chịu.

Dần dần, khi xu hướng nóng tính và áp đặt của chồng tôi tăng lên, tôi quyết định tranh đấu, dùng lý lẽ để bảo vệ quyền của mình. Tôi kiên quyết ra điều kiện nếu anh còn đánh tôi một lần nữa tôi sẽ chia tay, hoặc nghiêm khắc cảnh cáo khi anh có hành động, lời nói vô lễ với bố mẹ tôi. Mới đầu tôi hơi lạc quan vì thấy chồng có vẻ biết kiềm chế, nhưng rồi anh quay ra chửi tôi là "đồ không thể dậy được", rằng "tôi chịu đựng thế đủ rồi..." và dùng tất cả những lời lẽ bẩn thỉu nhất mà tôi chưa từng phải nghe.

Sau 7 năm chung sống với rất nhiều cố gắng, tự điều điều chỉnh và hàn gắn, hôm nay tôi đã đủ tự tin để dùng chính câu nói của anh trả lời anh rằng: "Tôi chịu đựng thế quá đủ rồi"!

NGUYÊN THẢO (Hà Nội)