(VTC News) – Vì tiết kiệm chi phí, chúng tôi sống thử. Nhưng khi tôi không thể chấp nhận nổi tính cách của cô ấy thì chúng tôi có con…

Hỏi: Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo có bốn anh em, tôi là con cả. Dù nhà nghèo anh em tôi vẫn cố gắng học lần lượt vào học trong các trường đại học. Sau khi tốt nghiệp Đại học quốc gia Hà Nội, tôi đã kiếm được một công việc ổn định ở thành phố nhưng tôi vẫn không thoát khỏi được nỗi ám ảnh về cuộc sống từ thời quá sinh viên của mình. Tôi quen D vào một ngày mưa gió, lúc đó cô đó đi bộ nên tôi cho đi nhờ, từ đó chúng tôi trao đổi số điện thoại và thường xuyên trò chuyện với nhau rồi chúng tôi yêu nhau từ lúc nào không hay. Để tiết kiệm chi phí sinh hoạt, chúng tôi bắt đầu cuộc sống góp gạo thổi cơm chung, lúc này mọi cái xấu bắt đầu bộc lộ. Tôi không thể nào chấp nhận được chuyện cô ấy yêu tôi mà vẫn hò hẹn cùng người khác. Sự khác biệt trong lối sống cũng khiến tôi chán nản. Tôi quyết định chia tay nhưng rồi cô ấy lại xin quay lại, tôi nhu nhược trước tình cảm của cô ấy. Không ít lần chúng tôi cãi nhau, chia tay nhau rồi cô ấy năn nỉ, cầu xin tôi tha thứ. Tôi không ngờ cô ấy đã có chủ ý có với tôi một đứa con để giữ chân tôi ở lại. Rồi cô ấy muốn tôi cưới, còn tôi lưỡng lự vì khi đó cả hai vẫn còn đi học. Tôi lao đầu đi dạy thêm nhiều hơn, mỗi khi đi về muộn cô ấy lại ghen tuông vô cớ. Nhiều khi giận tôi cô ấy đạp đầu vào tường, đấm bùm bụp vào bụng, tra tấn tinh thần tôi khiến cuộc sống của tôi trở nên bế tắc. Nhưng rồi mọi thứ cũng qua, cô ấy sinh con và nói tôi nuôi đứa con đó, cô ấy sẽ đi lấy chồng. Năm lần bảy lượt cô ấy nói như vậy, cô ấy nói được nhưng không làm được. Tôi bị khủng hoảng rồi về quê nghỉ một thời gian. Cô ấy không khéo làm tôi mất mặt với bạn bè, giờ cô ấy gọi điện về và chửi cả gia đình tôi, xúc phạm bố mẹ tôi và các em tôi. Vì quá tức giận bố mẹ tôi không chấp nhận cô ấy làm con dâu. Thực sự mà nói cưới cô ấy thì tôi cũng không thể sống được với tính cách của cô ấy. Nếu chỉ sống vì đứa con thì cuộc sống của chúng tôi trở thành tù ngục. Tôi hứa sẽ có trách nhiệm với đứa con nhưng không thể sống với cô ấy được. Tôi đã thay đổi số điện thoại vì không thể suốt ngày nghe cô ấy chửi. Nhiều lúc tôi muốn cưới ai cho xong để cô ấy không phiền tôi nữa. Khi đi làm tôi đã quen T, nhưng sự trùng hợp là T lại là người cùng ở quê với D. D phát hiện và nhanh chóng tìm đủ mọi cách cản trở tình cảm của chúng tôi. Tôi cảm thấy đau đầu vì hậu quả thời nông nổi của tôi. Sai lầm của tôi là đã để con tôi có một người mẹ như vậy. Giờ tôi phải làm sao đây? Rất mong Trung tâm chỉ cách giúp tôi với? Tôi rất biết ơn. Xin cảm ơn anh/chị rất nhiều! Phương Nam (Thái Bình) Trả lời của Trung tâm Tâm lý Ngàn Phố (2239 8602; 0989 199 184; http://www.tamlynganpho.com) Phương Nam thân mến! Tôi hiểu tâm trạng hiện giờ của bạn, bạn đau đầu vì hậu quả của việc chung sống thời sinh viên, hai bạn có con và hiên tại cô ấy xúc phạm bạn và gia đình bạn. Việc cô ấy có bầu với chủ ý giữ chân bạn lại đã là một sai lầm của cô ấy và sau khi thấy dù đã có bầu, bạn vẫn không cưới cô ấy khiến cho cô ấy có những hành vi mất kiểm soát. Cô ấy thật đáng thương trong hoàn cảnh như thế, nhưng cô ấy đáng trách vì đã có những phản ứng làm cho bạn và bố mẹ bạn cảm thấy bị phiền lòng, bị tổn thương. Cô ấy đã không thấy rằng cô ấy phải chịu trách nhiệm về việc làm của mình. Thư bạn cho thấy bạn không còn yêu cô ấy nữa. Không có tình yêu hoặc không còn tình yêu thì dứt khoát không thể đến hôn nhân với nhau được. Và bạn đã xác định rất đúng là bạn phải có trách nhiệm với đứa con của bạn với cô ấy. Có thể bạn và cô ấy không là chồng vợ, nhưng đứa con của bạn cần có cha và mẹ. Thời gian trôi đi thì cô ấy cũng sẽ bình tĩnh và thư thái hơn bạn ạ. Vì những kỷ niệm đẹp thời sinh viên, vì đứa con, tôi tin chắc bạn sẽ biết cách duy trì và gìn giữ một mối quan hệ cân bằng, tránh những hoàn cảnh gây thêm vết thương lòng cho cô ấy. Chúc bạn sớm vượt qua hoàn cảnh hiện tại. PK (ghi)