Em chồng còn dựng chuyện nói tôi hay bị chồng đánh vì dám lên mặt dạy đời chồng, ăn ở dơ bẩn, thiếu trách nhiệm với con cái…

Vợ chồng tôi từ khi cưới đã chuyển lên thành phố sống cho tiện việc đi làm. Một tuần, chúng tôi lại dẫn con về chơi với ông bà nội. Nhà chồng tôi ở quê nhưng cũng thuộc diện khá giả, nhà cửa ổn định.

Vì ở riêng nên cuộc sống của tôi khá thoải mái. Mẹ chồng tôi tâm lý, tuần nào cũng đưa lên không biết bao thứ rau, trứng, cá đồng ở nhà nuôi. Mỗi tuần về, tôi cũng hay mua quà cho mọi người. Khi thì cái áo mới cho em chồng, khi thì thang thuốc bổ cho mẹ chồng, khi thì vài lạng trà ngon cho bố. Vì thế, mối quan hệ của tôi với mọi người rất tốt.

Mọi chuyện chỉ đảo tung lên khi em chồng tôi chuyển lên sống và làm cùng công ty với tôi.

Chẳng là em ấy tốt nghiệp đại học xong thì xin không được việc theo đúng chuyên nghành. Thấy trong công ty còn thiếu một chân kế toán, tôi mới cố xin cho em ấy vào làm. Em chồng tôi mừng lắm, cứ rối rít cảm ơn.

Những ngày đầu, em chồng tôi đi đi về về. Nhưng được 1 tháng thì mẹ chồng bảo tôi cho em ở lại vì đi lại xa quá. Tôi không vui lắm nhưng cũng đồng ý.

Toi bi em chong hai the tham tu nha toi cong ty - Anh 1

Em nói tôi sống ở nhà chồng chẳng ai ưa vì kiêu căng, lúc nào cũng cho mình đúng. (Ảnh minh họa)

Dọn lên ở chung, ngày hai chị em đi làm cùng. Thời gian đầu cũng tạm ổn. Nhưng càng sống lâu, tôi càng ngán tận cổ cô em chồng lười biếng, ham ăn, lại nhiều chuyện.

Em ấy gần như không giúp tôi bất cứ chuyện gì. Đi làm về, tôi quay cuồng với con cái, nấu nướng, giặt giũ. Còn em ấy thì nằm trên phòng xem phim hoặc vi vu đi chơi. Đợi khi tôi dọn cơm, em ấy mới xuống. Đến quần áo, em ấy cũng không chịu bỏ vào máy giặt giúp tôi, cứ vứt lung tung trong nhà tắm, nhìn bừa bộn không sao chịu nổi.

Nhiều khi, bận quá, tôi nhờ em ấy trông cháu giúp thì em ấy nhăn nhó. Chơi cùng cháu được 5-10 phút là nạt nộ, đánh mông cháu. Xót con, tôi lại vừa tự trông, vừa nấu nướng, dọn dẹp.

Tôi nói với chồng, anh cũng góp ý nhiều lần. Nhưng đâu lại vào đó. Thậm chí, có lần em chồng còn gọi điện khóc lóc kể tội tôi với mẹ chồng. Em ấy nói tôi khó khăn, bắt bẻ em ấy. Rồi em ấy đòi dọn về. Mẹ chồng tôi tin con gái nên lại mắng tôi. Ức chế không để đâu cho hết. Lắm lúc chỉ mong em ấy dọn đi thật đi cho rồi.

Toi bi em chong hai the tham tu nha toi cong ty - Anh 2

Trời ạ, sự thật là em ấy đang muốn leo lên vị trí của tôi thì có. (Ảnh minh họa)

Đó là chưa kể em chồng thường xuyên nói xấu tôi trong công ty. Tôi là tổ trưởng, quản lý gần 20 nhân viên cấp dưới. Em chồng làm khác tổ, nhưng cứ tìm cách đến tổ tôi chơi.

Rồi em ấy bắt đầu làm quen thân với vài người và kể xấu về tôi. Tôi chẳng biết gì, cho đến khi một chị đồng nghiệp lên tiếng, bảo tôi cẩn thận với em chồng.

Hóa ra, em chồng thấy tôi được cấp trên ưu ái nên ganh ghét. Em ấy nói tôi xấu tính, lươn lẹo, mồm miệng lanh lẹn nhưng xảo trá… Em nói tôi sống ở nhà chồng chẳng ai ưa vì kiêu căng, lúc nào cũng cho mình đúng. Em dựng chuyện nói tôi hay bị chồng đánh vì dám lên mặt dạy đời chồng, ăn ở dơ bẩn, thiếu trách nhiệm với con cái…

Nói chung, em biến tôi thành người vô cùng xấu xa, xấu đến mức không còn gì để nói tới nữa trong mắt mọi người. Cũng may nhưng chị em trong tổ đã quá hiểu tôi nên chẳng ai tin những lời em chồng tôi nói. Nhưng những người ở tổ khác thì bắt đầu tin. Họ khen em chồng tôi ngây thơ, dễ thương. Còn nói tôi chảnh chọe, ỷ có sếp quan tâm nên khinh thường người khác…Mấy lời đó đến tai sếp, anh ấy gọi tôi lên làm việc khiến tôi càng thêm bực bội cô em chồng mình.

Hỏi thẳng em chồng thì em ấy thủng thẳng nói chỉ nói sự thật. Trời ạ, sự thật là em ấy đang muốn leo lên vị trí của tôi thì có. Giờ tôi phải làm gì để em chồng tự giác rút lui khỏi công ty đây? Nếu em ấy còn ở lại, phá bĩnh thì chắc tôi không trụ lại được mất.

Theo Trithuctre