Đó là một bà mẹ bị tâm thần, điều đó không ai phủ nhận. Nhưng vì sao bà mẹ ấy lại thương con đến như thế. “Đứa con trời ban” là cả cuộc đời của người mẹ suốt ngày chỉ biết nói cười những câu vô nghĩa.

Đứa con “trời ban”

Đó không phải là đứa con của một mối tình, cũng chẳng phải là “của xin” được. Mà đó là hệ quả của nhiều lần người phụ nữ này bị lạm dụng. Chị Đinh Thị Chưng (sinh năm 1976) sống trong ngôi làng nhỏ thuộc thôn 3 (xã Sông Khoai, thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh).

Đứa con gái của chị là “cái Tí”. Chị gọi con như thế, mọi người cũng gọi như thế ngay từ lúc đứa trẻ sinh ra. Chị bị tâm thần bẩm sinh từ nhỏ, có giấy chứng nhận của cơ quan y tế đàng hoàng. Thế nhưng chưa bao giờ chị nhận lầm con mình, chưa bao giờ chị gọi sai tên con mình. Điều đó càng khiến người ta ngạc nhiên.

Tinh yeu cua nguoi me dien - Anh 1

Căn nhà đơn sơ của Chưng.

Nhà có 5 anh em, chẳng hiểu sao Chưng lại mang căn bệnh ấy từ lúc mới lọt lòng. Gặp khách lạ hỏi chuyện về mình, chị chỉ biết cười, gãi đầu gãi tai rồi ngọng ngiụ nhưng rất “tỉnh”: “Đi vào đây, vào đây chơi!”.

Rồi chị vồn vã mời khách ngồi, vồn vã mời nước bằng cái ly duy nhất trong nhà. Nhìn thế, chẳng ai bảo chị bị tâm thần. Cha chị là ông Đinh Khắc Dư (sinh năm 1941) đang nằm liệt giường sau những trận ốm thập tử nhất sinh cứ mếu máo giải thích đỡ cho con gái, sợ những người khách lạ không hiểu chuyện sợ hãi bỏ về.

Ngày còn nhỏ, vì nhà ở gần đồi, nên Chưng được bố mẹ giao cho đi chăn bò ở trên núi. Rồi chuyện chẳng ai có thể ngờ đến khi Chưng mang trong mình một sinh linh bé nhỏ. Lúc ấy tưởng con gái bị bệnh, ông Dư đưa Chưng đến bệnh viện khám rồi chết lặng vì cái thai trong bụng đã được mấy tháng.

Hóa ra bấy lâu nay đi chăn bò, Chưng đã bị kẻ xấu lợi dụng và hãm hại mà gia đình không hề hay biết. Gặng hỏi, Chưng chỉ ú ớ: “Nó đeo đồng hồ ở tay. Nó cũng đi chăn bò!”.

Đến ngày đến tháng, đứa trẻ sinh ra không biết mặt cha là ai, lấy họ của mẹ và trong giấy khai sinh trống tên của người cha. Chua xót lắm, nhưng cả gia đình cũng vui, coi đó là món quà để bù đắp cho những mất mát và thiệt thòi mà Chưng phải gánh chịu.

Có đứa bé, chị sẽ có người để chăm sóc, để bầu bạn và để thương yêu. Về sau này, lúc trái gió trở trời, lúc mẹ cha già yếu còn có người để nương nhờ. Ông Dư già lắm rồi, vẫn lụi cụi lên xã làm khai sinh cho cháu. Nhiều người hỏi, ông chỉ lặng đi. Buồn vì tiếng đời. Nhưng vui vì còn đó niềm hy vọng. Ông đặt tên đứa cháu “trời ban” này là Đinh Thị Nga (sinh năm 2004).

Còn mọi người vẫn thường gọi là “cái Tí”. Bởi lúc sinh ra, do thiếu chất dinh dưỡng từ mẹ nên Nga nhỏ như cái nắm tay. Nuôi mãi mới lớn sau nhiều trận ốm quặt quẹo. Chưng sinh xong, chỉ biết nhìn con mà không biết cho con bú, cũng chẳng biết thay tã hay vệ sinh cho con. Ông bà ngoại tuổi thất thập lại thay Chưng chăm cháu cho đến khi khôn lớn.

Đứa bé ngày một lớn lên, xinh xắn và đáng yêu, may thay bé không bị ảnh hưởng gì từ mẹ của mình. Thế là Chưng có được một người con, ông Dư có được một đứa cháu để bồng bế, làm bạn với mình. Bây giờ Nga đang học lớp 7 trường Trung học cơ sở Sông Khoai. Ấy cũng là một sự cố gắng không biết mệt mỏi của ông Dư và những người hàng xóm quanh nhà.

Tình yêu đặc biệt và kỳ lạ của người mẹ điên

Ngôi nhà của mẹ con Chưng trong một con ngõ nhỏ, ngoằn nghèo, nằm ngay sát vách núi. Ngôi nhà rộng vừa đủ lọt người, chia thành hai ngăn, một ngăn tiếp khách và uống nước, ngăn còn lại kê đúng được hai chiếc giường nhỏ.

Tinh yeu cua nguoi me dien - Anh 2

Chỗ ngủ đơn sơ và tềnh toàng của ông Dư và hai mẹ con.

Quần áo, đồ đạc vứt lung tung, lộn xộn trên giường. Bao nhiêu năm qua, Chưng cùng con gái sống với ông Dư cùng một người em trai hơn 30 tuổi, hiện chưa lập gia đình vì gia cảnh quá nghèo.

Không giống những cách chăm con, lo lắng cho con như những người mẹ bình thường khác, Chưng lại yêu và thương con mình theo những cách khác nhau. Từ ngày sinh “cái Tí”, Chưng rất sợ mất con, chính bởi vậy mà nhiều người hàng xóm hay quen biết đến nhà chơi thường trêu đùa rằng đến khi nuôi lớn sẽ mang “cái Tí”.

Chưng lúc ấy giận và buồn lắm, chạy vội ôm lấy con gái như sợ ai đó mang con của mình đi thật. Lúc sinh “cái Tí”, chẳng biết dân làng kháo nhau thế nào mà có rất nhiều những cặp vợ chồng hiếm muộn đến tìm gặp ông Dư để xin xin cháu về làm con nuôi. Có những cặp vợ chồng cũng có vẻ nghèo khó, nhưng cũng có những căp vợ chồng đi xe ô tô, giàu có đến xin nuôi “cái Tí” với số tiền rất cao.

Gia cảnh nghèo khó, con lại tâm thần, nhiều người khuyên ông nên bán cái Tý đi lấy tiền trang trải cuộc sống. Được ở với gia đình nhà giàu cái Tý sẽ được sống một cuộc sống sung túc hơn. Nhưng nhất định ông Dư không cho đứa cháu của mình, mà để nuôi.

Ông bảo dù có nhiều tiền thế nào đi nữa, dù ông có phải đi ăn xin cũng không cho ai. Còn Chưng, cứ thấy người lạ đến và nói đến chuyện bắt con đi là lại lo sợ, hoảng loạn và đuổi họ đi ra khỏi nhà của mình.

Tinh yeu cua nguoi me dien - Anh 3

Người mẹ tâm thần hết lòng yêu thương con và thể hiện tình yêu một cách “đặc biệt”.

Một năm trước, mẹ của Chưng mất. Gia đình đã nghèo khó, nay bà mất đi còn khốn khó hơn. Một mình ông Dư phải chăm lo cho cả con và cháu của mình. Khi bà mất đi, cũng biết là gia đình túng thiếu, Chưng tìm cách trốn đi khỏi nhà. Lúc ấy, trời tối nhá nhem, thừa lúc không có ai để ý, Chưng tìm đường bỏ đi.

Cả nhà không thấy đâu, nháo nhác đi tìm. Cả đêm, trời mưa như trút nước, sấm sét đánh ngang trời, ông Dư và mấy người hàng xóm chia nhau đi tìm. Hai ngày trời không thấy cô đâu. Sau đó, có một người quen đi làm trên núi, mới phát hiện thấy Chưng ở trên núi, ngồi co ro trong một bụi cây, người ướt nhèm, đầu tóc bù xù, quần áo rách tả tơi.

Chưng chỉ thanh minh: “Bà mất, không có ai nuôi “cái Tí” nữa, tao phải lên núi chặt trầm thông về bán để lấy tiền nuôi nó!”. Chưng nói xong, cả nhà im lặng, ai cũng rơi nước mắt. Vừa giận, vừa thương, lại chẳng thể trách được. “Em tôi mặc dù mất nhận thức, không có khả năng chăm sóc con, nhưng nó thương con nó lắm.

Mọi người có thể cảm nhận được, qua cách nó nhìn con nó, qua việc nó đuổi người ta đi vì sợ mất con, hay những lần trốn nhà đi chặt trầm thông để bán. Mặc dù chả làm được gì nên trò trống, lại làm mọi người thêm lo, những lúc ấy vừa giận vừa thương.

Chỉ khổ gia đình nghèo quá, ông còn bị bệnh nặng. Sau này ông chết đi, mẹ con nó không biết chăm sóc nhau như thế nào!”, chị gái của Chưng cám cảnh kể lại. Nhiều lần như thế, cứ để ý lúc không có ai để mắt đến, là Chưng lại trốn đi. Lúc đi lên núi để lấy trầm thông về bán, lúc lại đi vào trong xóm để nhặt ve chai.

Chưng chỉ nhớ đường đi mà không thể nhớ được đường về, chính bởi vậy cứ lần nào đi là đều bị lạc. Gia đình lại đi tìm, hoặc có người quen đi qua gặp thấy báo người ra nhà đưa về. Mong ước giản dị

Theo ông Nguyễn Văn Hưng, trưởng thôn 3 xã Sông Khoai (thị xã Quảng Yên, Quảng Ninh) cho biết: “Gia đình ông Dư là một trong những hoàn cảnh khó khăn đặc biệt ở trong thôn. Ông Dư thuộc hộ nghèo của thôn, còn em Nga và cô Chưng mới được hưởng trợ cấp với số tiền của cả hai mẹ con là 700.000 đồng cách đây khoảng hơn một năm.

Trước đây, xã cũng đã trợ cấp gà, lợn nái và tiền điện cho gia đình ông, những ngày lễ tết cũng vẫn được đầy đủ quà. Tuy nhiên, hoàn cảnh gia đình thực sự khó khăn bởi bà mới mất được hơn năm, ông Dư lại mắc bệnh nặng, già yếu không còn khả năng lao động, con gái thì bị tâm thần và cháu Nga còn quá nhỏ để lo cho gia đình”.

Tiêu Dao - Cẩm Vân